Ba Của Bảo Bảo Là Tổng Tài Khó Đối Phó

1744: Chương 1742


trước sau

Advertisement


Đường Duy cầm tờ báo cáo của cô lên, không muốn điều này lại ảnh hưởng đến Tô Nhan, cậu biết chính tâm trạng của mình cũng là một vấn đề, đủ để tạo cho cô một áp lực rất lớn, hơn nữa, áp lực tỉnh thần của Tô Nhan cũng không phải là nhỏ, rất dễ suy sụp trong một thời gian ngắn, nên Đường Duy không muốn Tô Nhan bị những thứ này trói buộc.

Cậu nói:” Không sao, có khi anh cũng có bệnh đấy, tôi mà đi vào làm kiểm tra, có khi lại khám ra được anh bị chứng phản xã hội, phản nhân loại, sau này có khi lại thành một tên sát nhân biến thái tiềm tàng”
Cậu lên giọng một cách lạnh lùng, giống như đang từ từ xuyên qua trái tim đang đập của cô.

Nhưng có lẽ là đang muốn an ủi cô, muốn dặn cô phải thật bình tĩnh.

Nước mắt Tô Nhan rơi: “Em chưa bao giờ nghĩ rằng em sẽ trở nên như vậy, tại sao em lại trở nên như vậy, Đường Duy, em đúng là bị điên rồi”
Bạch Việt và Giang Lăng đau đớn nhìn họ, vào phòng thảo luận về chuyện của Tô Nhan, để lại Đường Duy và Tô Nhan hai người ở lại hành lang, Tô Nhan không thế chấp nhận sự thật, khóe mắt đỏ hoe:” Đây chính là ông trời đang trừng phạt em sao, có phải là báo ứng không?”
Đường Duy không thể chịu nổi bộ dạng bơ phờ này của Tô Nhạn:”

Không ai trách em cả…”
“Nhưng Đường Duy…” Cô nhìn Đường Duy bằng ánh mắt tuyệt vọng, bằng ánh mắt của sự sụp đổ thật sự, cô nói:” Nhưng có lẽ em đã trở thành một con quái vật…Đường Duy”
Cô nói ra hai từ “quái vật” làm ai nấy đều

Advertisement
kinh hãi.

Cô là quái vật thật sao?
Có lẽ đúng là như vậy, nhiều năm trôi qua, nội tâm cô đã sớm trở thành một con quái vật, có thể cô…
Cho dù là quái vật đi chăng nữa, cô cũng đã hoàn toàn sụp đổ, chính là năm đó.

Đường Duy nắm lấy tay cô, giống như đâm một mũi dao qua tâm can cô, lúc này sự tỉnh táo của cô đã bị nuốt gọn bởi mong muốn trả thù, hóa thành ma quỷ.


Đường Duy lắc đầu:“Tin anh đi, Tô Nhan, em không phải là ma quỷ gì hết…”
Nhìn đi! Ông trời ơi! Ông nhìn xem mình đã ép cô ấy thành bộ dạng như thế nào?
Tại sao sau bao nhiêu năm vẫn chưa từng có ai nói với cô rằng “em đã chịu nhiều ấm ức” rồi?
Nếu có người dịu dàng như vậy từng nhắc nhở cô, có lế Tô Nhan đã không mất kiểm soát tinh thần ngay tại chỗ khi nghe thấy từ câu “đứa trẻ ngoan” từ miệng của Đường Thị, cái dây cung này đã đứt quá lâu rồi, bây giờ đã trực tiếp bị cắt đứt.

Tuy Tô Nhan đã cắt đứt liên lạc và kiên cường sống tới ngày hôm nay, nhưng cô vẫn không thể bảo vệ được chính mình.

Bạch Việt bước tới vỗ vai Đường Duy “Chuyện trước mắt, hãy để Nhan Nhan ở nhà cháu một thời gian đi, nếu để cho Tô Kỳ biết, rất có thể…”
Có thể Tô Kỳ cũng không thể chịu nổi cú sốc lớn này.

Đường Duy gật đầu:“Có thể chữa không?”
“Điều này không thể đoán trước, cũng có thể chỉ chậm rãi hồi phục”.

Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.so/eCMmnj
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện