[Băng Cửu/Abo] Trúc Tịch

Chương 2


trước sau

Thẩm Thanh Thu tỉnh lại khi đã không còn ở cái địa phương quỷ quái kia, trợn mắt nhìn đó là mạn mạn lụa trắng, tứ giác còn treo túi thơm tinh xảo, nơi này thực sự quen mắt.

Là Thanh Tĩnh Phong, Thẩm Thanh Thu hắn ở trên giường quan sát thấy Thanh Tĩnh Phong này so với Thanh Tĩnh Phong của hắn lúc trước giống nhau như đúc.

Lại xem trên người mình là một bộ bạch y thỏa đáng đương nhiên cái địa phương nên đau vẫn là đau nhưng ít ra không có cảm giác nhão nhão dính dính tới cách ứng người.

Thẩm Thanh Thu bò dậy đánh giá bốn phía, thoáng có chút bực bội.

Đây là một gian phòng, một gian bố trí cùng Thanh Tĩnh Phong phòng ốc liền không sai biệt lắm.

Trên bàn chỉ để vài chiếc đèn, cửa sổ lại bị miếng vải đen che lên, từ giữa khe hở để lộ ra chút ánh sáng, tới nhìn là ban ngày.

Lạc Băng Hà có cái tật xấu gì?

Thanh Tĩnh Phong vài thập niên trước chính Thẩm Thanh Thu một thân thủ bài trí, hiện tại lôi kéo hắn là muốn chơi đóng vai gia đình, vẫn là tưởng có thể trở về thời thiếu niên?

Có thể hay không đừng nháo chuyện xấu, muốn tra tấn liền trực tiếp một chút hoặc là phóng cũng đừng động, làm cho chính hắn Thẩm Thanh Thu an tĩnh đi tìm chết?

Thẩm Thanh Thu suy nghĩ một đống có không, cuối cùng vẫn nhận mệnh của mình, Thẩm Thanh Thu cả người đều dừng ở trong tay Lạc Băng Hà. Qua vài thập niên heo chó không bằng nhật tử*, hiện tại thật vất vả trước mắt điều kiện sinh hoạt một chút cũng không tệ, hắn cũng không cần thiết vội vàng hướng địa lao quay về.

* nhật tử cái này mình cũng không biết dịch sao.

Nói cách khác, liền tính là Lạc Băng Hà cố ý trêu đùa hắn. Quá mấy ngày liền biến lại thành địa lao treo Nhân Trệ**cũng không có gì. Có thể quá một ngày là một ngày, chờ tiểu tạp chủng kia chơi đủ rồi cấp cho hắn một cái kết thúc hoặc khi nào chính hắn nhẫn nhịn không được nữa trực tiếp đi tìm cái chết là được.

** Nhân Trệ (hay còn gọi là người lợn) là hình phạt tàn bạo đã từng được thi hành với một sủng phi của Hoàng đế Lưu Bang thời nhà Hán. Người bị phạt sẽ bị chặt hết tay chân, móc mắt, hủy tai, cho uống thuốc câm rồi ném vào nhà xí cứ thế sẽ biến thành Nhân Trệ- người lợn.

Bạn Cửu nghĩ bản thân sẽ biến thành Nhân Trệ rồi bị ném về địa lao thay vào sẽ bị ném vào nhà xí.

Xác nhận hảo tình cảm, Thẩm Thanh Thu khoan thai liền chuẩn bị xuống giường hai chân lại có
chút không nghe sai sử bùm một tiếng liền ngã ở mép giường.

Sao lại thế này? Tiểu súc sinh kia không lẽ cho riêng hắn một đôi chân song phế để bài trí đi?

Đúng lúc này có người đẩy cửa bước vào.

Bên ngoài ánh mặt trời đang lúc gay gắt, Thẩm Thanh Thu trong bóng đêm chịu đãi ngộ, chịu không nổi ánh sáng mạnh nước mắt trong nháy mắt đã bị kích thích chảy ra, đôi mắt đỏ một vòng.

" Ui, Tỉnh?"

Lạc Băng Hà đóng cửa lại, âm thanh đi tới nghe rất là sung sướng, khuôn miệng tươi cười thế nhưng cũng miễn cưỡng coi như ôn nhu. . Đọc thêm nhiều truyện ở ( Tг ùмTruyện.ME )

Bất quá mặc kệ y cười thành cái dạng gì, Đối Thẩm Thanh Thu mà nói so với ác quỷ cũng không khác biệt, ác quỷ nói không chừng so với y càng dễ thân hơn.

Thẩm Thanh Thu nghe được động tĩnh hướng chỗ Lạc Băng Hà nhìn thoáng qua, thân thể không tự chủ được rụt rụt ra sau.

Lạc Băng Hà nhìn qua hắn như đang nhìn kẻ bị thẩm tra ngồi dưới đất hay như là vừa mới té ngã một cái, trên mặt thế nhân còn mang theo nước mắt, một bộ dáng nhu nhu nhược nhược, nhìn qua thật không giống Thẩm Thanh Thu trước kia xương cứng.

Lạc Băng Hà đột nhiên nhớ tới cái gì, sắc mặt thay đổi một chút tiến lên nắm cằm Thẩm Thanh Thu cưỡng bách hắn ngẩng đầu nhìn về phía chính mình.

Thẩm Thanh Thu không nghĩ tới tâm tình khi nãy còn tốt thoắt một cái đã thay đổi nhanh như vậy, hắn lập tức gần gũi xem Lạc Băng Hà rốt cuộc có tức giận hay không nhưng khi nhìn thấy gương mặt có chút ngốc kia liền phục hồi tinh thần lại không nhịn được chán ghét mắng một câu"Tiểu súc sinh".

Nói là mắng, kỳ thật hắn vẫn không phát ra được âm thanh nào gần như là một cái khẩu hình miệng mà thôi.

Lạc Băng Hà bị mắng vài thập niên lập tức nhìn đã hiểu, nhìn vào đôi mắt của Thẩm Thanh Thu tận sâu bên trong chứa đựng sự chán ghét cùng sát khí, hắn như thế y ngược lại không có sinh khí mà lại nhẹ nhàng thở ra"Xuy, còn tốt không ngốc"

Truyện convert hay : Hào Môn Chiến Thần
Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.so/eCMmnj

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện