[Băng Cửu/Abo] Trúc Tịch

Chương 5


trước sau

Lạc Băng Hà không có hứng thú cùng người này nói chuyện, túm Thẩm Thanh Thu hướng nội thất kéo đi.

Lạc Băng Hà có chút bực bội, bị nhốt vài thập niên, y cho rằng Thẩm Thanh Thu đã thành thật không ít, không nói dễ bảo ít nhất hắn nên sống yên ổn đợi ở tiểu viện này.

Không nghĩ tới lơ là quản thúc, hắn liền động tâm tư chạy trốn.

Ngồi ở vị trí Ma Tôn nhiều năm, địa lao đã nhốt bao nhiêu người Lạc Băng Hà đã không nhớ rõ, có người phẩm hạnh ti tiện đến cực điểm, cũng có người tự xưng là thiết cốt tranh của tiên môn chính phái, lại bị sự đa dạng tra tấn đến kêu cha gọi mẹ, thời điểm đó hận không thể đập đầu xuống đất xin tha.

Không thú vị, thật sự là không thú vị.

Nhưng thật ra Thẩm Thanh Thu làm một ngụy quân tử đã lâu như là chân chính khảm vào căn trúc cốt. Lạc Băng Hà đánh không chết, áp không cong.

Thẩm Thanh Thu sợ Lạc Băng Hà, nhưng hành động này cũng như là một bản năng của thân thể. Thẩm Thanh Thu sẽ không tự chủ được lui về phía sau né tránh, lại cũng nhất định nói ra một câu, biểu tình khinh miệt.

Rút lưỡi không dùng được, móc mắt cũng không dùng được, chỉ cần Thẩm Thanh Thu hắn còn có ý thức, liền tuyệt không thuận theo.

Lạc Băng Hà hận thấu loại cảm giác này, đặc biệt là sau khi Nhạc Thanh Nguyên chết, Thẩm Thanh Thu một bộ dáng không vướng bận, phảng phất đối với cái gì đều không để bụng, cái này làm cho y không thể hiểu được mà cảm thấy tức giận. Hắn phát ngoan đi lăn lộn Thẩm Thanh Thu, lại không đạt được những gì y muốn.

Nhạc Thanh Nguyên, chỉ là một cái Nhạc Thanh Nguyên có thể làm Thẩm Thanh Thu biến thành bộ dáng như vậy, tên tra nam này không phải ngày thường đối với chưởng môn sư huynh lạnh lẽo sao?

Lạc Băng Hà lúc này mới nhớ tới hắn đem sư tôn của hiện tại xem thành sư tôn của quá khứ.

Kết quả Lạc Băng Hà thấy được so với y ký ức bi thảm của Thẩm Thanh Thu chỉ có hơn chứ không kém..

Lạc Băng Hà không có phản ứng gì. Thế đạo chính là như thế, đại đa số người đều đang ở vũng bùn, có bản lĩnh như Thẩm Cửu trở thành một phong chi chủ của Thương Khung Sơn, từ là hài tử bị dùng roi đánh trở thảnh kẻ cầm roi giả; không bản lĩnh chỉ là từ ăn mày trở thành khuất cái, sống ở vũng bùn.

Cho nên Lạc Băng Hà *lịch kiếp trở về đem sư tôn hắn giam giữ ở trong tay mà thỏa sức lăn lộn, cũng là theo lý thường của y.

*lịch kiếp có nghĩa là:

(曆劫) Cũng gọi Kinh kiếp, Cửu viễn. Trải qua nhiều kiếp, hình dung thời gian lâu xa, dài dặc. Kiếp, là dịch âm của chữ Kalpatrong tiếng Phạm. Về phương diện thời gian, vũ trụ này trải qua 1 lần thành trụ hoại không gọi là 1 kiếp, cho nên sự thành hoại liên tục của vũ trụ vô cùng gọi là Lịch kiếp.

Lạc Băng Hà để ý nhất chính là •••••Thẩm Cửu, Nhạc Thất.

Có lẽ y không nên sớm giết Nhạc Thanh Nguyên như vậy, tuy rằng nhất thời sảng khoái nhưng cuối cùng y liền có thể bắt chẹt** đồ vật của Thẩm Thanh Thu cũng chưa.

** Bắt Chẹt: như bắt bí (nhưng nghĩa mạnh hơn)

biết khó khăn nên bắt chẹt nhau.

Nỗi lòng sau vài lần chìm nổi cũng đến được trúc ốc.

Lạc Băng Hà nhìn về phía trên bàn đèn, đột nhiên cười cười, nếu hiểu biết không kém, có lẽ còn có biện pháp.

Thẩm Thanh Thu bị y chế trụ mạch môn, cũng lười giãy giụa, biểu tình uể oải, từ góc độ bị y kéo, ngẫu nhiên thoáng nhìn thấy nụ cười của Lạc Băng Hà, trong lòng sinh ra cảm giác run sợ,

"Ngươi muốn làm gì?"

Lạc Băng Hà đem hắn ném ở trên giường, thân người áp ở trên,"Ngươi nói đi?".

"Thích."Thẩm Thanh Thu thả lỏng lại, một bộ dáng lười nhác,"Ngươi dùng thủ đoạn làm nhục người khác, liền muốn cái này? Nóng lòng, muốn hay không vi sư dạy ngươi?"

Lạc Băng Hà chôn ở cổ Thẩm Thanh Thu, y gần đây rất thích cái động tác này. Thẩm Thanh Thu lúc mới đầu lông tơ còn dựng thẳng lên, cả người cứng đờ, hiện tại đã quen đến không thể nào quen hơn, coi
như nhà mình dưỡng ra chó con ba tuổi, thích ghé vào cổ hắn ngửi mùi trên người hắn. . Chương mới nhất tại ( TRUмtгцуen .M E )

Lạc Băng Hà không lên tiếng, chỉ là đứng dậy hạ ống tay áo xuống, đèn trên bàn bị y thổi tắt.

Gian phòng trúc ban đầu đã bị phong bế cửa sổ. Đôi mắt Thẩm Thanh Thu dù tốt đến đâu cũng không thấy được trong bóng đêm, đèn bây giờ đã tắt bên ngoài lại là ban đêm.

Trong phòng một chút ánh sáng cũng không có.

Bị Lạc Băng Hà chế trụ Thẩm Thanh Thu theo bản năng giãy giụa, y bắt đầu nắm lấy một sợi tóc tinh tế ngửi, hưởng thụ những tiếng kịch liệt hít thở.

Y áp sát vào bên tai người nọ, thấp thấp cười nói," Ha hả, sư tôn dạy ta a, ân?"

Đèn tắt một khắc, Thẩm Thanh Thu trước mắt đột nhiên xuất hiện rất nhiều đồ án không thể diễn tả được, chợt một loại cảm giác ẩm ướt dính nhớp giống như thủy triều đánh úp đầy người hắn

Giảng hốt, hắn phảng phất nghe được mùi trúc hương quen thuộc, lại có mùi tanh, máu, là hương vị của máu.

Tay có tay! Trong bóng đêm sinh ra vô số bàn tay kéo hắn đến chỗ càng sâu càng tối mà đi.

Thẩm Thanh Thu bị bóng tối bao trùm.

Hắn phảng phất nhớ về lúc trước thời điểm bị nhốt ở căn nhà kia, hắn như một người như bị lãng quên ở nơi đó, tựa mộng tựa tỉnh, tựa sinh tựa chết.

Gặp qua người mang ánh sáng là không thể quay về với hắc ám. Hắn sẽ gắt gao túm chặt bất luận chỉ là một chút ánh sáng. Giống như thiêu thân lao đầu vào lửa.

Thẩm Thanh Thu trải qua quá nhiều, không thể nhớ đi nhớ lại hồi ức, càng không thể trở về.

Lạc Băng Hà thanh âm vang lên, Thẩm Thanh Thu hoàn toàn không nghe y nói gì, hắn chỉ là như đêm khuya đang mộng bỗng nhiên bị bừng tỉnh, gian nan mà vớt hồn chí.

" Ngươi, đem đèn đốt lên" giọng hắn run, dồn dập nói.

Lạc Băng Hà như là không nghe thấy, thong thả ung dung đi cởi đai lưng Thẩm Thanh Thu không có gì bất ngờ xảy ra khích khởi phản hồi của người này lớn hơn nữa.

"Đốt đèn, đốt đèn a!" Thẩm Thanh Thu tay chân cùng sử dụng, ý đồ đem Lạc Băng Hà đẩy xa một chút, lại bị phản lại trói trụ cố định đôi tay lên đỉnh đầu.

Lạc Băng Hà một tay chế trụ tay hắn, chân cũng ngăn chặn Thẩm Thanh Thu làm hắn không thể nhúc nhích, đầu lại để sát vào cổ hắn liếm hôn,"còn chạy sao?"

Thẩm Thanh Thu cử động một chút, đột nhiên tùng khí lực toàn thân, ngửa đầu lẩm bẩm nói, như là vô ý thức nói nhỏ.

"Không, sẽ không"

Lạc Băng Hà thấy thế buông hắn ra, Thẩm Thanh Thu chậm rãi cuộn tròn chính mình, thanh âm nhẹ nhàng, đã không biết hôm nay là hôm nào,"Lạc Băng Hà ngươi thả ta ra ngoài, thả ta đi ra ngoài."

"Ta không cần đãi ngộ ở chỗ này."

"Địa lao cũng tốt, chỗ nào cũng tốt, ngươi thả ta đi ra ngoài."

Lạc Băng Hà búng tay đốt đèn, lửa sau cùng cũng tới rồi, lại lớn, sợ là người này muốn điên.

Thẩm Thanh Thu chậm rãi bình tĩnh trở lại, nằm ngửa trên giường, tay áo che khuất hai mắt, một đạo vệt nước trượt xuống dưới, hắn cười nhạo một tiếng" Lạc Băng Hà, ngươi lợi hại".

Có người ở mép giường ngồi xuống, cúi người, đốt ngón tay lau đi khóe mắt đầm đìa nước của hắn"cho nên sư tôn đừng nhúc nhích tâm tư chạy trốn."

" Ngoan ngoãn, nếu không ta đem ngươi trở về."

Truyện convert hay : Bách Luyện Thành Thần
Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.so/eCMmnj

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện