[Băng Cửu/Abo] Trúc Tịch

Chương 6


trước sau

Hỗn hỗn độn độn, đã không biết nhìn qua mấy lần ánh bình minh lên rực rỡ, lại không biết nhìn quá vài lần ánh chiều tà ngả về tây.

Mặt Trời quá bình tĩnh đến không thú vị.

Không có việc gì để làm, đối với Thẩm Thanh Thu mà nói ngủ cùng tỉnh khác biệt không lớn, có khi trong tay cầm quyển sách nhìn nhìn liền đem che trên mặt.

Thẳng đến khi bị gió lạnh thổi tỉnh hoặc là bị Lạc Băng Hà kéo trở về phòng.

Cả ngày không giải tỏ nỗi lòng, ký ức dĩ vãng đều bị đắp lên một tầng sương, Thẩm Thanh Thu thời điểm chỉ biết mở miệng trào phúng tiểu súc sinh kia mới có thể nhớ tới chính mình tên họ là gì.

Thu phủ, Thương Khung Sơn, thậm chí là địa lao, sở hữu những phát sinh sự tình đều giống như đã là cách một thế hệ, không phải quên đi, chỉ là thời gian cọ rửa, cởi sắc.

Lạc Băng Hà cùng Thẩm Thanh Thu là một loại cổ quái lại tựa hồ theo lý thường hẳn là phương thức ở chung, năm tháng dễ dàng quá, lâu đến Thẩm Thanh Thu đã đem từng sợ hãi vứt vào cái xó xỉnh nào đó của tiểu viện rồi.

Ma Quân nhận thầu từ quần áo đến thức ăn tất cả sự vụ, mà đỉnh cao là cái người danh hiệu tù nhân rảnh rang, đương nhiên sai khiến Ma Quân làm này làm kia.

Bảo cùng đi thông đường môi lưỡi chi tranh nào đó đương sự hoàn toàn không thèm để ý vũ lực uy hiếp, mặt trời quá đến tương đương hòa hợp.

Hai người cũng chưa cảm thấy như vậy có cái gì không đúng.

Tự nhiên, Ma tộc thiên tính hảo dâm, Ma Tôn bản thân trong đó càng là nhân tài kiệt xuất, cái đó là sự tình không tránh được.

Lạc Băng Hà chỉ cần tới, ngày hôm sau Thẩm Thanh Thu nhất định là eo đau, bối* đau đến từ trên giường bò dậy, hoặc là ······ bò không đứng dậy nỗi.

*Vai, hai bên sau lưng ngang với ngực gọi là bối. Vai ở đằng sau người, nên cái gì ở đằng sau cũng gọi là bối. Như ốc bối 屋背 sau nhà. . Ngôn Tình Sủng

Số lần nhiều cũng thành thói quen, tâm tình tốt thời điểm thì phản kháng! Phản kháng! Tâm tình không tốt liền nằm yên bày ra một bộ dáng

tư thái "Muốn thượng nhanh lên, gia buồn ngủ".

Dù sao tiểu súc sinh kia liền không chê người côn đều khó coi, gian thi cũng không có gì.

Tương đối phiền toái chính là tiểu tạp chủng này đôi khi mang một ít ô tao ngoạn ý trở về, dùng ở trên người hắn vấn đề liền không phải ngày mai bò dậy được hay không mà là mấy ngày mới có thể bò dậy mới là vấn đề.

Còn có chính là đôi khi sẽ không thể hiểu được khi mất đi thần chí, lại trợn mắt thời điểm bị người làm cho lung tung rối loạn.

Tốt đi, dùng dược.

Có lẽ là Thẩm Thanh Thu gần đây tương đối sống yên ổn, lại có lẽ là Lạc Băng Hà tự tin Thẩm Thanh Thu trong người có Thiên Ma huyết chạy không xa, Lạc Băng Hà ở ngày nọ khi rời đi phá bỏ kết giới.

Thẩm Thanh Thu là bị một trận ầm ĩ đánh thức.

Ngoài cửa phảng phất là chim sẻ tạc nồi, một đám nữ nhân thanh âm ồn ào nhốn nháo. Một trận rồi một trận "Ra tới" "Ra tới" ngẫu nhiên còn bồi một hai câu
cái gì mà là "Tiện nhân" là "Hồ ly tinh".

Thẩm Thanh Thu bị mắng đến có điểm ngốc, thực xin lỗi, vốn từ mắng người của hắn cũng nhiều đi, dùng từng ấy mấy từ này vẫn là lần đầu thấy.

Mở cửa, quả nhiên, một đoàn nữ nhân.

Ai kia, ai kia còn có ai kia.....chậc nhưng lại không quen biết, phỏng chừng là mới nạp.

Một đám ăn diện lộng lẫy, hùng hổ, một bộ dáng muốn trả thù đứng ở trước cửa.

Thẩm Thanh Thu mặt vô biểu tình mà tự hỏi trong chốc lát, đúng rồi, từ sau khi Thẩm Thanh Thu tiến vào tiểu viện đến lúc sau này, Lạc Băng Hà lâu lâu liền ăn vạ ở nơi này, mấy sủng phi đó phỏng chừng đã sớm đứng ngồi không yên.

Nữ nhân ngu xuẩn....... Chính mình không có bản lĩnh lưu lại người đến đây xem hắn đánh rắm cái gì. Lạc Băng Hà ở nơi này hắn chướng mắt, đá y đều đá không đi.

Một đám nữ nhân đang nói này nói nọ ở ngoài cửa, thấy cửa mở ra tới chính là cái nam nhân, đầu tiên là tập thể trầm mặc một cái chớp mắt, lại khe khẽ nói nhỏ một trận, theo sau đó là càng lớn tiếng chỉ trích, nhục mạ.

Cá biệt nhận ra tới là Thẩm Thanh Thu, đã dứt khoát lưu loát bắt đầu chỉ tên nói họ chửi rủa hắn.

"Thẩm Thanh Thu ngươi là tiện nhân, không biết xấu hổ! Vì mạng sống thế nhưng câu dẫn đồ đệ chính mình!"

Thực xin lỗi, ta thật đúng là không quá muốn sống, ngươi xin thương xót cho ta một nhát kiếm, tiểu súc sinh kia ai muốn đi nhặt thì nhặt đi.

"Ngươi là một người nam nhân thế nhưng lại làm ra loại sự tình này, không biết liêm sỉ!"

Ta biết chính mình là nam nhân, là quân thượng của các ngươi có vấn đề, cảm ơn.

"Thẩm Thanh Thu, gian trá tiểu nhân, tra nam, bại hoại!"

Có thể thay đổi từ không? Nghe thật nhàm chán.

"Thẩm Thanh Thu ······"

"Thẩm Thanh Thu ······"

Ước chừng là tối hôm qua không ngủ tốt, sáng nay lại bị cãi cọ ầm ĩ náo loạn một hồi như vậy, Thẩm Thanh Thu cảm thấy não đau nhức vô cùng.

Lạc Băng Hà, dưỡng ra một đám sảo nữ nhân như vậy?

Hắn đứng ở cửa, mắt lạnh nhìn một đám ngu xuẩn đối với hắn khoa tay múa chân, ánh sáng mặt trời chiếu vào trên lông mi hắn, nghiêng nghiêng mà câu ra một mảnh âm u nhỏ, hơn nữa sắc mặt tái nhợt, vô cớ hiện ra một chút âm lãnh tà khí.

Trong lòng có điểm bực bội, có thể là ở một mình lâu quá rồi, hắn không quá muốn gặp người sống.

Người càng nhiều càng phiền, đáy lòng còn có một tia không biết khi nào mai phục co rúm.

Đó là nhân thế, hắn Thẩm Thanh Thu càng như là một sợi du hồn bị túm trở về, du tẩu bên ngoài, dung không đi vào, cũng chịu không nổi, hắn muốn tránh.

Truyện convert hay : Đô Thị Siêu Cấp Thiên Đế
Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.so/eCMmnj

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện