Đóa Hồng Đầy Gai Và Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng

Chương 869


trước sau

Advertisement

Chương 869

Luật sư Vương đưa tay lau mồ hôi trên trán, giọng run run nói: “Cô Lâm nói sẽ chuyển ra khỏi nhà mà không cần nhận bất cứ tài sản nào, nhưng cô ấy có một yêu cầu đó là muốn bỏ vốn đầu tư vào số cổ phần được chuyển nhượng lại của Trần Thị ở trong tay anh, hy vọng anh có thể đồng ý.”

Lâm Thanh chau mày.

Tay trắng rời đi, lại còn muốn đầu tư vào cổ phần trong tay anh. Cô muốn phủi sạch mọi quan hệ với anh sao?

Lẽ nào cô muốn có được cổ phần của Trần Thị thì anh sẽ đều phải để cô ấy góp vốn đầu tư?

Còn nữa, hiện tại cô vẫn còn là vợ hợp pháp của anh, được pháp luật công nhận, tài sản của anh, theo lý sẽ được chia cho cô một nửa, cô dựa vào đâu mà muốn tay trắng ra đi? Cô có bao giờ coi anh là chồng của mình không?

Một ngọn lửa phẫn nộ bùng lên trong lòng Lâm Thanh, anh lập tức đứng dậy rời khỏi ghế ngồi. Động tác này khiến luật sư Vương sợ hãi tột độ hai chân mềm nhũn, suýt nữa ngã khụy xuống đất.

“Anh, anh Lâm, tôi chỉ chuyển lời của cô Lâm thôi, anh đừng kích động, có chuyện gì, anh cứ từ từ bàn bạc với cô Lâm.” Căn cứ điều trị.

Trong phòng làm việc.

Phó Đức Chính dựa người vào sô pha nói với Dương Tâm: “Hôm vây giết đám tử sĩ đó, tôi đã đặt như thi thể bọn họ ở trong nhà tang lễ Hải Thành, sau đó cho người xử lý sạch sẽ, nhưng sáng sớm nay đột nhiên có người đến báo rằng một vài thi thể đã biến mất.” Dương Tâm có phần sửng sốt, kinh ngạc nhìn Phó Đức Chính: “Thi thể biến mất sao? Lẽ nào có người trộm thi thể đi mất? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Phó Đức Chính nhìn cô, đôi mắt ánh lên tia phức tạp: “Người bình thường sẽ không tự nhiên nảy sinh hứng thú với một xác chết, càng không rảnh rỗi đến mức đi trộm một cái xác làm trò tiêu khiển, nhưng nếu những người đó có ý đồ thì sao?”

Dương Tâm có phần mơ

Advertisement
hồ.

Thẩm Thành đứng bên cạnh bổ sung thêm: “Những tử sĩ này rất có ích, nếu như không phải bị chính người cầm đầu trộm đi, vậy thì chỉ có thể là…”

“Lục Gia Bách.” Dương Tâm nói một cách đầy tự tin.

“Nhất định là Lục Gia Bách, có lẽ anh ấy muốn thông qua những xác chết này để phán đoán xem rốt cuộc người nào đã đứng sau giật dây, nói cách khác là Lục Gia Bách vốn dĩ không hề mất đi trí nhớ.”

Anh ấy vẫn luôn giả vờ bản thân mình đã quên hết mọi chuyện. Mục tiêu trước mắt là phải khiến đối phương lơ là cảnh giác, sau đó giáng một đòn chí mạng.

Trần Uyên chật vật ngồi dậy.

Cô ngơ ngác nhìn anh: “Anh không cần phải để ý những điều nhỏ nhặt đó? Chúng ta đã từng yêu nhau, điều này cả thế giới đều biết, cho dù tôi có phủ nhận thì cũng chỉ là tự lừa dối chính bản thân mình mà thôi.”

Cả người Lâm Thanh run lên bần bật, sâu trong đáy mắt anh hiện lên tia vui sướng.

Ý của cô là cô không xem anh là người chồng trên danh nghĩa, mà cô thật lòng thật dạ muốn kết hôn với anh ư?

“Uyên Uyên…”

Trần Uyên ngắt lời anh: “Nếu như việc chuyển nhượng số cổ phẩn đó dưới tên tôi có thể khiến anh an lòng hơn thì cứ chuyển đi, tôi cũng sẽ không đề cập đến việc mua lại nó nữa.”

Lâm Thanh có phần kích động, anh vô thức muốn ôm cô vào lòng nhưng cuối cùng vẫn kìm lại được.

“Uyên Uyên, anh không thay đổi những tổn thất mà thế hệ trước đã gây nên cho em, nhưng anh có thể thay họ bù đắp cho em, người mà bố mẹ vợ không yên tâm nhất đó chính là em, anh nhất định sẽ bảo vệ, chăm sóc cho em, để họ dưới hoàng tuyền cũng có thể an tâm phần nào.”

Trần Uyên không tiếp lời anh mà chỉ khẽ hỏi: “Khi nào có thời gian, chúng ta đi đến Cục dân chính làm thủ tục ly hôn.”

Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.so/eCMmnj
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện