Hắc Nguyệt Quang Cầm Chắc Kịch Bản BE

Kết cục - Phần đầu (Đừng sợ, lần này ngươi không còn một mình nữa)


trước sau

Advertisement

Chap 125: KẾT CỤC - PHẦN ĐẦU (ĐỪNG SỢ, LẦN NÀY NGƯƠI KHÔNG CÒN MỘT MÌNH NỮA)

Đệ tử Tiêu Dao tông bị Đạm Đài Tẫn gϊếŧ hơn một nửa, linh hồn cùng nhau bị hút vào Cửu Chuyển Huyền Hồi trận, mắt thấy Thao Thiết cơ hồ sắp hiện nguyên hình, Cù Huyền Tử biết không còn đường lui.

Hôm nay Đạm Đài Tẫn vì hiến tế cho Huyền Hồi trận mà mở rộng Ma Vực để bọn hắn vào, càng nhiều người chết, ma khí trên Huyền Hồi trận càng dày đậm.

Cù Huyền Tử cùng chư vị trưởng lão quyết định được ăn cả ngã về không, hóa thành vô số đạo lưu quang, dốc hết ngàn năm tu vi tấn công từ tám phía.

"Thiên địa Huyền Tông, vạn khí bổn căn, hủy!"

Đạm Đài Tẫn máu tươi đầy tay, điềm nhiên nhìn xuống bọn họ, huyền y của hắn bị nhiễm ma khí đến ám trầm, những người còn lại trong Tiên môn dồn dập tế ra pháp khí, muốn cầm chân Đạm Đài Tẫn một chút, giúp bọn người Cù Huyền Tử phá hủy Cửu Chuyển Huyền Hồi trận.

Ma Quân tựa hồ bị trói buộc trên không trung, không hề nhúc nhích.

Khóe môi Đạm Đài Tẫn lạnh lùng nhếch lên, không có chút lo lắng trước Huyền Hồi trận sắp bị phá hủy.

Bọn người Cù Huyền Tử trong tay Tiên kiếm đâm vào tám hướng, Huyền Hồi trận run rẩy, có dấu hiệu phân tán đi.

Đám người phía xa kia còn chưa kịp vui mừng.

Thanh Vô đột nhiên nói: "Chưởng môn, không ổn, trận pháp kia có vật thể sống."

Quả nhiên. Cù Huyền Tử nhíu mày nhìn trận pháp. Chính cái cửa của Huyền Hồi Trận nhanh chóng di chuyển, ma khí ngược lại ngày càng cạn dần, hình như có thứ gì đó bên trên Huyền Hồi trận hút toàn bộ ma khí đi.

"Tại sao có thể như vậy?"

Trong chốc lát, Cù Huyền Tử đột nhiên nhớ lại đoạn ký ức xa xưa kia. Khi đó hắn tu đạo chưa lâu, tu vi còn thấp, có lần gặp một Thần nữ xinh đẹp xuyên qua thời không cười nói: "Tiểu đạo sĩ, ngươi có biết đối với Thần linh vạn năm trước, chuyện gì là đáng sợ nhất?"

Thanh y tiểu đạo sĩ Cù Huyền Tử buông thõng mặt mày, khiêm tốn nói: "Tại hạ đoán, có lẽ là Ma Thần bất diệt."

Thần nữ lắc đầu: "Không phải, vạn vật chế hành, Thần khó sinh ra, Ma Thần càng khó sinh ra. Một khi Ma Thần tồn tại, chỉ cần dốc hết tiên thần chi lực, nhất định có thể trần áp. Nhưng nếu thế gian qui tắc thay đổi, đối với lục giới mà nói mới thật sự là tai ương."

Khi ấy, những tiểu sinh linh yếu ớt sẽ không thể tồn tại ở thế gian, toàn bộ những người tồn tại dưới "đạo" đó đều chết hết, người người sẽ biến thành quái vật gϊếŧ người, lục giới đều là yêu ma, chỉ dựa vào gϊếŧ chóc cướp đoạt để chiếm lấy tài nguyên trời đất.

Những phàm nhân có sức vóc tốt sẽ bị đem biết thành nô bộc của bọn yêu ma, những vị Tiên sống sót tiên hồn cũng phân tán, biến thành một cái xác không hồn.

Thanh y tiểu đạo sĩ nghiêm trọng nói: "Vậy ý của người là đem lục giới biến thành Luyện Ngục, ta ma cùng yêu ma ở trong đó sinh tồn."

Thần nữ cười nói: "Đúng, chúng ta coi trọng tình yêu và lương thiện, mở rộng càn khôn, sinh linh cùng nhau tồn tại, yêu cả cỏ cây. Nhưng ở thế giới kia chồng chết tà ác cùng gϊếŧ chóc không ngừng, cướp đoạn sinh mệnh của kẻ yếu để tu hành. Thiên Đạo lúc này sẽ không còn những điều tốt đẹp, trời đất trở nên hoang vụ, sinh linh diệt vong, không còn một ngọn cỏ. Nhưng may thay, "đạo" này vĩnh viễn sẽ không xuất hiện, Ma Thần đã chết, không có người nào có thể mở ra."

Những lời lúc Thần nữ luận đạo nói cho y nghe giờ phút này hiện lên trong đầu y.

Cù Huyền Tử trong lòng cảm thấy nặng nề, hô lên một tiếng: "Đi mau!"

Đó là một âm mưu, Cửu Chuyển Huyền Hồi trận hấp thu nhiều linh khí như vậy chính là muốn sinh ra một thứ "đạo" khác.

Người của bọn họ càng chết nhiều, thứ "đạo" kia sẽ mở ra càng nhanh.

"Xùy, rốt cuộc cũng bị phát hiện." Một thanh âm cười vang lên, chỉ thấy Đạm Đài Tẫn vừa mới bị "trói buộc" chẳng biết từ lúc nào đã tiến vào trong Huyền Hồi trận.

"Đáng tiếc, các ngươi hôm nay cũng đừng hòng rời đi."

Huyết Hồng Trảm Thiên kiếm bay xuống, cuồn cuộn sát khí phóng tới Thanh Vô đang ngồi ở Kinh Môn.

Kết giới của Thanh Vô bị chém vỡ, y mở to mắt, hóa thành một đám khí màu trắng tụ hợp vào trong Cửu Chuyển Huyền Hồi trận.

Chỉ cần một kiếm Đạm Đại Tẫn lại có thể dễ dàng gϊếŧ một trưởng lão tu vi Hóa Thần hậu kỳ.

Sự sợ hãi lan rộng trong lòng mọi người. Ma khi cơ hồ đang biến mất khỏi Cửu Chuyển Huyền Hồi trận.

Nó đã đem ma khí đi đâu?

Cuồng phong bắt đầu thổi lên, Thương Khung phía trên Huyền Hồi trận nứt ra tạo thành một lỗ hổng, dường như có một thứ gì đó muốn hoành không xuất thế.

Vết rách mang theo một lực hút đáng sợ, tựa hồ muốn hút toàn bộ hồn phách của đám người vào trong.

Các tu sĩ lần lượt ngã xuống, hồn phách bắt đầu bị giẫm nát, có người chịu không được đau đớn kêu lên.

Tự Anh vui vẻ nói: "Ma Quân, Cùng Bi đạo muốn vấn thế chỉ cần bốn hạt Thần châu nữa thôi."

Bốn hạt Thần châu màu sắc khác nhau lần lượt xuất hiện trước mặt Đạm Đài Tẫn, hắn nheo mắt mang theo một tiếng cười cuồng vọng: "Ngàn linh Trọng Vũ, càn khôn Cùng Bi!"

Bốn hạt Thần châu hội tụ trên không trung, Đạm Đài Tẫn mang chúng khảm vào Thương Khung.

Bầu trời dần dần bị thay thế bằng màu xám xịt, lục giới biến đổi, sông suối nhân gian hóa thành dung nham cuồn cuộn, đóa hoa chết héo hóa thành cát vàng, chim bay trên bầu trời rơi xuống hóa thành tro bụi.

Cánh cửa ở Minh giới bị cưỡng ép mở ra, trong dòng sông Quỷ Lệ có vô số Lệ Quỷ thê lương bi ai kêu rên.

Thao Thiết gào lên một tiếng, muốn tránh tẩy tủy ấn mà thoát ra ngoài, phòng ra nhân gian phồn hoa.

Cùng Bi đạo đã mở.

Cù Huyền Tử trơ mắt nhìn lôi điện đánh vào mọi người, ánh mắt Đạm Đài Tẫn băng lãnh, Ma Văn uốn lượn trên trán, hắn cao cao tại thượng, quan sát chúng sinh giãy giụa.

Giống như hắn đã từng nói, lục giới sẽ biến thành nô bộc cho yêu ma đạo của hắn.

Cù Huyền Tử nhắm lại mắt, mọi chuyện cho tới bây giờ có làm gì cũng không còn được nữa. Cùng Bị đạo sẽ không để tu sĩ cùng phàm nhân sống sót, Thanh Vô chết rồi, đám người Tiêu Dao tông kia cũng đã chết, hồn phách của hắn cũng sắp tiêu tán.

Người tu đạo không thẹn với lương tâm, cho dù hắn cùng chư vị trưởng lão chưởng môn có hủy đi Huyền Hồi trận thì trên đời này không có bất kỳ người nào có thể một lần nữa phong ấn Cùng Bi.

Vạn năm, thế gian lại không còn Thần linh.

Hắn nhắm mắt lại, điềm nhiên chờ đợi hồn phách tan biến. Cả đời tu sĩ này dài dằng dặc, đến nỗi khiến hắn cơ hồ quân mất lúc ban đầu tu đạo, sơ tâm của mình là gì.

Vết rách càng lúc càng lớn, Thương Khung vỡ vụn hoàn toàn, màn trời như là tận thế.

Nhưng vào chính thời khắc đó, mặt đất sáng lên, ma khí tán đi, những chỗ Cửu Chuyển Huyền Hồi trận bày bố dần sinh sôi trở lại. Một nữ tử áo đỏ chân trần đi tới.

Cù Huyền Tử mở mắt ra, trong thoáng chốc ngỡ rằng trở về ngàn năm trước.

Khi đó vị Đế Cơ cuối cùng của Phượng Hoàng tộc cũng giống như vậy, mặc phát như thác nước, phi y như lửa.

Hình ảnh đó cùng thiếu nữ trước mắt hợp lại.

Nàng từ phía Tử môn đi tới, cầm thanh Trọng Vũ cầm cuối cùng của thế gian, quanh thân Nghiệp Hỏa như hoa quỳnh nở ra, Cửu Chuyển Huyền Hồi trận trong một khắc liền hóa thành phế tích.

Nàng duỗi ngón tay thon dài, điểm lên đầu Thao Thiết muốn chạy ra nhân gian.

Thao Thiết thảm thiết gào một tiếng, hóa thành từng mảnh vỡ màu đen.

Mi tâm thiếu nữ điểm xuyết Thần ấn màu trắng, con người vàng óng nhìn chăm chú hết thảy chung quanh.

Trời đất hoang vu, cuồng hoan yêu ma, các Tiên nhân mất đi hồn phách thể xác, trên không trung là thân ảnh màu đen tà lệ.

Cù Huyền Tử nhìn nàng ở phía xa xa, nàng đã phá xác từ một đứa trẻ non nớt trở về bản nguyên, vượt qua Thần kiếp, bài trừ phong ấn.

Tự Anh nhìn nàng thì không dám tin: "Ngươi ngươi, Sơ Hoàng, không, Sơ Hoàng đã chết!"

Đế Cơ quật cường như lửa kia đã bị chôn vùi cách đây rất lâu rồi.

Tự Anh lui lại một bước, liền đoán được nàng là ai.

Tự Anh từng là thuộc hạ của Yêu Vương, về sao theo Yêu Vương đi theo Ma Thần.

Vạn năm trước, nếu không phải Yêu Vương vì yêu Thần nữ mà làm phản, Ma Thần sẽ không chết.

Là con của hắn và Sơ Hoàng, mang huyết mạch của Thượng Cổ Vạn

Advertisement
yêu chi Vương và Đế Cơ cuối cùng của tộc Phượng Hoàng, cũng chính là Thượng Cổ Thần cuối cùng.

Thiếu nữ chuyển mắt nhìn về phía nàng ta, ngón tay chạm lên dây đàn, Tự Anh vội vàng cầm dù cản lấy.

Đáng tiếc khi Hạn Bạt khởi tử hoàn sinh sớm đã mất đi sức mạnh Thượng Cổ cường đại lúc ban đầu, tiếng đàn như sóng lan tràn khắp mọi nơi, Nghiệp Hỏa đốt lấy thân ảnh của Tự Anh.

"A... Ma Quân cứu ta, Ma Quân cứu ta!"

Đạm Đài Tẫn quay đầu, nhìn thiếu nữ đang từng bước tiến về phía hắn.

Ma khí cuồn cuộn quanh góc áo màu đỏ của nàng, vạn vật đều cúi đầu trước hắn, chỉ có nàng là thoát khỏi được Cùng Bi đạo, mang đến nỗi áp bách đáng sợ, đối đầu với ánh mắt của hắn.

Hắn lạnh lùng nhìn nàng, giơ Trảm Thiên Kiếm lên.

Con ngươi màu vàng của Thần nữ nhìn về phía tay hắn dính đầy máu tươi đang nắm chặt Trảm Thiên Kiếm, Trảm Thiên Khiếm đỏ thẫm sáng chói, uống cạn máu của các tu sĩ.

"Thành Thần trở lại cảm giác thế nào?" Đạm Đài Tẫn cười nói, "Thượng Cổ Thần linh đều đã ngã xuống, chỉ mỗi mình ngươi mà cũng muốn gϊếŧ ta?"

Tô Tô khẽ nói: "Ngươi bây giờ nhìn lại, thật đúng là lạ lẫm."

Khuôn miệng hắn tràn ngập ý cười.

"Không phải lạ lẫm, là do ngươi xưa nay chưa từng hiểu rõ ta."

Người trước mắt cùng Thần nữ trong trí nhớ hoàn toàn giống nhau, hơn năm trăm năm qua, Đạm Đài Tẫn không ngờ rằng, hắn dù đã vứt bỏ tơ tình, song vẫn nhớ kỹ gương mặt của người trước mắt mình này.

Ánh mắt nàng nhìn hắn, thần sắc vẫn không thay đổi.

Thế nhưng thần sắc cứng rắn lạnh lẽo đó dần dần trở nên nhu hòa, hắn thấy nàng hơi nhếch lên khóe môi, so với quá khứ mỗi một khắc đều trở nên ôn nhu hơn nhiều.

"Ta hiểu rõ chứ." Tô Tô nhẹ nhàng nói, "Ta biết ngươi sống sót gian nan đến dường nào, ta đã thấy ngươi bị trêu đùa, phải mặc trang phục của nữ tử, tự mình may vá y phục, chờ trời mưa để hứng nước mưa uống."

"Ta đã thấy ngươi mẫn cảm, yếu ớt, ngươi tái nhợt bất lực, nhưng bất luận thế nào vẫn luôn có một nghị lực sống sót đến cùng. Ngươi nghiêm túc quan sán vẻ mặt và hành động của người ngoài, bắt chước họ sướng vui giận buồn. Ngươi ghen tỵ với Tiêu Lẫm, ghen tỵ với Bàng Nghi Chi, thậm chí ghen tỵ với cả người bán hàng rong ở đầu phố."

"Ta đã thấy ngươi vừa ngây ngô vừa mãnh liệt, vì yêu Diệp Tịch Vụ mà không màng tất cả."

Hai mắt hắn đỏ bừng gắt gao nhìn chằm chằm lấy nàng.

Nước mắt từ đôi mắt như nhìn thấu tất cả mọi chuyện của Thần nữ bắt đầu chảy ra: "Nhưng ta cũng thấy lục giới hoang tàn, máu chảy thành sông. Trong lòng ta, hình bóng Đạm Đài Tẫn yêu Diệp Tịch Vụ từ lúc ấy đã chết rồi. Thần luôn luôn nghe thấy nguyện vọng của chúng sinh, Đạm Đài Tẫn, ngươi có biết nguyện vọng của ta là gì không?"

Không còn tơ tình, trong lòng Đạm Đài Tẫn hoàn toàn trống rỗng.

Cùng Bi đại đạo đang ở sau lưng, hắn muốn thứ gì đều dễ dàng như trở bàn tay.

Bất luận là thứ gì, hắn đều không để ý. Như nàng đã nói, tên phế vật thích nàng, thương tiếc nàng kia đã chết rồi. Chuyện yêu nàng, hận nàng đối với hắn chẳng còn quan hệ gì nữa.

Đạm Đài Tẫn giơ lên Trảm Thiên Kiếm, thanh kiếm sáng loáng, đâm về phía Thần nữ.

Tô Tô không hề tránh, thậm chí còn không tế ra Trọng Vũ cầm.

Trong tay nàng ngưng ra một khối Hắc Diệu Thạch linh cốt.

Linh cốt trói tứ chi Đạm Đài Tẫn lại, sinh sôi trói chặt hắn.

Hắn ngước mặt nhìn về phía khối Hắc Diệu Thạch linh cốt kia, cắn răng nói: "Tà Cốt của ta."

"Cả đời Ma Thần chỉ có một thứ uy hiếp. Năm trăm năm trước, ta dùng Thần Tủy đổi lấy Tà Cốt của ngươi, Câu Ngọc âm thầm nói cho ta biết, mặc dù có Thần Tủy, nếu hủy đi Tà Cốt, ngươi vẫn sẽ nhanh chóng tan biến. Vì vậy ta đã đem giấu nó, phong ấn vào trong linh hồn của mình." Tô Tô đưa tay xoa lên mặt hắn, "Cho nên mặc dù có Vô Tình đạo, ta vẫn không thể thành Thần."

Bởi vì ta muốn ràng buộc, muốn trông coi ngươi cả đời thật cẩn thận.

Ngón tay Đạm Đài Tẫn run rẩy, hắn không biết vì cái gì, trong lòng dâng lên một cảm giác đáng sợ, cảm giác đau nhức truyền khắp toàn thân.

"Đến ngày hôm nay, ta nghĩ, ta rốt cuộc không tài nào bảo vệ được nó."

Tô Tô nhẹ nhàng ôm lấy Đạm Đài Tẫn, "Mỗi người cả một đời, đều có những chuyện dù không muốn nhưng nhất định vẫn phải làm. Từng nguyện sẽ cùng ngươi làm phàm nhân bình thường sống trọn một đời, nhưng lại không thể không đâm sáu cái đinh Diệt Hồn vào ngươi. Ta muôn ngươi được sống, nhưng sự tồn tại của ta chính là vì ngươi chết đi."

Tô Tô ôm lấy hắn, cùng hắn rơi xuống từ bầu trời vô tận.

Nghiệp Hỏa đốt cháy bọn họ, hắn vừa cảm thấy đau nhức nhưng cũng lại cảm thấy ấm áp.

Ma Thần không có nước mắt, cho nên khi máu của hắn từng giọi rơi trên bả vai nàng, hắn cũng không biết, nhưng Tô Tô lại nhìn thấy.

Nàng thấy huyết lệ của hắn như châu, từng hạt từng hạt rơi xuống.

Thiếu niên tái nhợt máu me đầu mặt, thấp giọng mở miệng: "Lê Tô Tô, cả đời này thật vất vả, nhưng ta không muốn chết."

"Ta biết." Nàng nhắm mắt lại, lòng bàn tay phát ra thần quang màu trắng bóp nát Tà Cốt, "Đừng sợ, lần này sẽ không để ngươi tiếp tục một mình nữa."

Nguyện vọng của ta, là năm đó trên cổng thành, bóp nát Tà Cốt, cùng ngươi cùng nhau tiêu tán ở năm trăm năm trước.

Cho dù vì Ma Thần mà sinh ra, chú định vĩnh viễn sẽ không có kiếp sau.

Khoảnh khắc Tà Cốt bị nghiền nát, thân thể Đạm Đài Tẫn dần dần tiêu tán trong ngực nàng.

Trong gió đã không còn mùi hương của hắn.

Nghiệp Hỏa đốt hết tất cả nghiệt chướng.

Tô Tô nắm chặt Trảm Thiên Kiếm, Đồ Thần nỏ cùng Tẩy Tủy ấn, nhìn chăm chú vào Cùng Bi màu xám.

Không biết Ma Thần có muốn cùng ta tuẫn táng vì đạo không?

Tô Tô hóa thành một con Hỏa Hồng Phượng Hoàng, hướng về phía vết rách của Thương Khung mà bay tới.

Màu xám trên bầu trời tản dần, nhân gian không biết từ lúc nào đã là hoàng hôn.

Vạn vật sẽ một lần nữa sinh trưởng.

Mùa xuân cũng sẽ một lần nữa đến vào một ngày nào đó. Nhưng Lê Tô Tô cùng Đạm Đài Tẫn, lại vĩnh viễn tiêu tán khỏi thế gian này.

Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.so/eCMmnj
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện