Hắc Nguyệt Quang Cầm Chắc Kịch Bản BE

Gặp nhau


trước sau

Advertisement

Chap 128: GẶP NHAU

Nam tử trước mắt nhìn nàng một hồi, từ bộ váy xinh đẹp của nàng đến Linh Đang đeo trên mắt cá chân, mặt không có biểu cảm gì, nói: "Không biết."

Dứt lời, hắn quay người muốn rời đi. Đi được mấy bước, nam tử nhíu mày quay đầu, hắn bỏ con mồi xuống, nhặt mấy hòn đá trên mặt đất, ném đuổi mấy con chó dưới cây.

Chó sủa một hồi, tối mặt cụp đuôi rời đi.

A Mật vẫn quan sát hắn, hắn thật đẹp làm sao, đối với phàm nhân mà nói, là một dung mạo bất phàm.

Dáng người cao gầy cân xứng, da thịt trắng mang theo vài phần bệnh trạng, đuôi mắt xếch lên, môi đỏ. Tướng mạo này tuy vậy không mang chút nữ tính nào, ngược lại mang lại chút cảm giác khinh thị thế gian lương bạc.

Nam tử vươn tay tới nàng: "Xuống đi."

Hắn mặc dù không cười nhưng A Mật vẫn cảm nhận được thiện ý trên người hắn.

Trước kia nàng nghe Kinh Diệt nói về chuyện xưa, ở thế gian vào ban đêm trẻ con không được ra khỏi nhà, sẽ vô cùng nguy hiểm, bọn chúng cũng chẳng ai trèo lên cây qua đêm.

Người này lại quan tâm nàng.

Nàng duỗi ra cánh tay ngắn ngủn, đáp vào trong lòng hắn.

Nam tử ôm lấy nàng ngừng một chút, trong ngực hắn cảm giác có một cục bột mềm mại ấm áp, phảng phất mùi thơm thơm.

Thần sắc hắn có mấy phần cổ quái, đem nàng đặt xuống đất.

Tiểu đoàn tử rất thấp, cố gắng ngẩng đầu nhìn hắn, bộ dáng có chút đáng yêu cũng có chút buồn cười.

"Trời sắp tối rồi, cha mẹ ngươi đâu?"

A Mật nghĩ nghĩ: "Nương đi tới một chỗ rất xa, phụ quân... cha chết rồi."

Hồn phi phách tán theo cách nói của phàm nhân, là chết rồi.

Nam tử trầm mặc trong chốc lát: "Sau khi trời tối trong trấn không an toàn, cha mẹ ngươi không ở nhà thì cũng phải có tôi tớ trong nhà, đi tìm bọn họ đi."

Cách ăn mặc của tiểu đoàn tử vừa nhìn đã thấy là đứa trẻ của một gia đình giàu có.

Chuỗi ngọc trên người nàng giá trị cũng không nhỏ.

A Mật lắc đầu: "Ta rời nha đã rất rất lâu, lần này ta phải đi tìm cha, cùng cha trở về."

Hắn nhặt con mồi trên đất, lãnh đạm đáp: "Tùy ngươi."

A Mật tò mò nhìn con mồi khiêng trên vai hắn, là một chú hươu gầy yếu, vết máu ngoài miệng nó còn chưa khô, nhỏ tí tách trên mặt đất, da lông vẫn rất hoàn hảo.

Nàng từ nhỏ đã to gan lớn mật, không hề sợ máu, lại có chút hăng hái, nam tử mang hươu rời đi.

A Mật nghĩ mình nên đi dạo trong trấn.

Sắc trời tối xuống, từng nhà sáng lên ánh nến.

A Mật lẩm bẩm: "Kinh Diệt nói, người phàm không thể bay, cũng không có pháp thuật, cho nên chúng ta không nên bay trước mặt bọn họ, sẽ dọa sợ bọn họ."

Nàng chẳng có mục đích đi một hồi lâu, nói đến cảm thấy thật kỳ lạ, trong lòng có thứ gì ràng buộc cùng quyến luyến, không để nàng tùy tiện rời khỏi nơi này.

A Mật vừa đi đọc từng quy củ: "Cũng không thể xông vào nhà người khác."

Ở đầu thị trấn có mấy hán tử đang say mèm, thời điểm A Mật phát hiện ra bọn họ, bọn họ cũng nhìn thấy A Mật.

Mấy người đồng thời ngẩn ngơ.

Ngay lúc bọn họ cười đùa tí tửng chuẩn bị tiến tới, dưới ánh trăng một bóng đen từ phía sau đè lên cái bóng của A Mật.

Mấy người kia liếc nhau, tỉnh rượu không ít: "Là hắn, đi mau đi mau."

A Mật cúi đầu nhìn thấy bóng của mình bị che phủ, quay đầu nhìn thấy thiếu niên trẻ tuổi gặp lúc hoàng hôn đang đứng phía sau.

Hắn nhíu mày nhìn chằm chằm nàng.

A Mật chớp chóp đôi mắt long lanh, vô tội cực kì.

Hồi lâu, hắn ôm lấy nàng: "Đừng đi lung tung nữa, ngày mai ta dẫn ngươi đi quan nha."

A Mật vâng lời gật gật đầu.

Trên người A Mật có một nửa huyết mạch của Ma Thần, sỉnh ra kiêt ngạo, thần phục sức mạnh.

Nàng không rõ cảm giác này như thế nào, cho dù là Kinh Diệt cũng không thể khiến nàng nghe lời như vậy, thế nhưng người trước mắt này mang lại cho nàng một cảm giác thân thiết.

Nam tử ôm nàng đi trong chốc lát, đến một căn nhà lấp lóe ánh nế.

Hắn đặt nàng trên ghế đẩu: "Ngồi đây chờ ta."

Chưa đầy một lát, hắn mang theo đèn lồng tiến đến, ở trên bàn đặt xuống một bát cháo thịt: "Ăn đi."

Tiểu đoàn tử say sưa ăn cháo thịt ngon lành, hai bên má trắng nõn nà nâng lên, chiếm nửa khuôn mặt nhỏ nhắn.

Hắn dựa trên cửa ra vào, ánh mặt kì lạ nhìn nàng.

Hắn cũng không biết hôm nay bị làm sai, xưa nàng không xen vào chuyện bao đồng, thế nhưng khi nhìn thấy tiểu nữ hài bị đám chó trên trấn vây quanh, hắn nhịn không được đuổi bọn chó đi. Trở về nhà, chuẩn bị đi ngủ nhưng trong lòng lại cảm thấy bất an, đành đi ra ngoài tìm người, còn đặc biệt mang về nhà.

Tiểu đoàn tử ăn uống no đủ, khuôn mặt lem luốc, chững chạc đàng hoàng hỏi hắn: "Ta tên là Đạm Đài Tử Mật, mọi người gọi là A Mật, còn ngươi tên là gì?"

"Bạch Tử Khiên."

Bạch Tử Khiên dẫn nàng đến một căn phòng: "Đây là chỗ khi mẹ ta còn sống đã ở, ngươi đêm nay nghỉ ở đây, ngày mai ta dẫn ngươi đi huyện nha."

A Mật gật gật đầu.

Qua hồi lâu, hắn đưa tay, nhặt hạt cơm dính trên khuôn miệng nhỏ của nàng.

A Mật ngẩng đầu nhìn hắn, đột nhiên có chút cảm giác quyến luyến.

Nếu như phụ quân nàng vẫn còn, có phải cũng dịu dàng với nàng như thế không?

A Mật nằm ở trên giường, chăn mền được Bạch Tử Khiên phơi vào ban ngày giờ vẫn còn mang mùi nắng. Con non duy nhất của Phượng Hoàng tộc trưởng thành chậm chạp, không giống với Tô Tô bên trong trứng nuôi vạn năm, phá trứng sau trăm năm liền trưởng thành, A Mật chầm chậm trưởng thành.

Nàng không cần phải đi ngủ, thế nhưng do thói quen hấp thu linh khí dưỡng thành trong lúc ngủ mơ nên nàng rất thích nghỉ ngơi.

Ngày thứ hai trời vừa sáng, A Mật nghe thấy thanh âm sột soạt.

Hình như có người tới.

A Mật ghé qua cửa sổ nhìn, trông thấy một phụ nhân hùng hùng hổ hổ đi tới: "Bạch Tử Khiên, nghe người ta nói ngươi săn được một đầu hươu, thứ đồ tốt này không biết chia chút cho nhà chúng ta, còn vọng tưởng muốn cưới Đông Nhạn nhà ta, hươu đâu?"

Bạch Tử Khiên lạnh lùng nhìn bà ta.

"Ngươi cho rằng một tiểu tử nghèo như ngươi, đọc được mấy năm sách thì đã xứng với Đông Nhạn rồi? Không vào kinh đi thi, không tranh công danh, giờ săn được thứ gì cũng không biết chia cho nhà chúng ta. Mấy ngày trước đây Lý viên ngoại tới tận cửa để cầu thân, ta đã đồng ý gả Đông Nhạn cho hắn, tốt hơn là đem Đông Nhạn gả cho ngươi, chỉ thêm khổ cực."

Bạch Tử Khiên cười lạnh một tiếng, không nói gì, lặng lẽ nhìn phụ nhân như ruồi nhặng ra sân tìm hươu.

"Hươu ngươi giấu chỗ nào rồi?"

Phụ nhân đẩy cửa ra, không tìm được hươu, ngược lại trông thấy một đứa trẻ phấn điêu ngọc trác đứng đấy.

A Mật chống nạnh nói: "Hươu là của hắn, tại sao phải cho ngươi?"

Phụ nhân nhìn A Mật, quay đầu nhìn Bạch Tử Khiên, biến sắc: "Ngươi được lắm, không ngờ ở ngoài ngươi lại có con gái lớn như vậy! Phi, ngươi chờ đó, chuyện này ta sẽ nói cho Đông Nhạn biết."

Bạch Tử Khiên quên mất còn có A Mật ở đây.

Nghe phụ nhân nói, hắn lúc này mới phát hiện mặt mày A Mật đúng là giống mình đến mấy phần, hắn nhíu mày.

Liễu mẫu chạy ra ngoài cửa, hô lên: "Bạch Tử Khiến đáng chết, ở bên ngoài cùng nữ nhân xa lạ sinh ra một đứa bé, mọi người mau tới đây làm chứng..."

Bạch Tử Khiên lạnh nhạt nói: "Ngậm miêng, ngươi nói bậy thêm chút nữa xem!"

Hắn lấy cung tiễn treo ở ngoài phong, nhắm vào Liễu mẫu.

Liễu mẫu ngày bình thường mạnh miệng, Bạch Tử Khiên là ngày thường mang một thái độ lãnh đạm bi quan, nào thấy qua hắn nổi giận giương cung.

Nghĩ tới người này gấu đen còn không sợ, Liễu mẫu lập tức im bặt.

"Ngươi, ngươi chờ xem, ta tìm Lý Chính phân xử."

Thường Nhạc trấn là nơi có quy củ, trọng cam kết.

Nhà Bạch Tử Khiên năm đó lúc chưa xuống dốc, cùng Liễu Đông Nhạn đính hôn từ trong bụng mẹ, nguyên là Liễu gia trèo cao, về sau cha mẹ Bạch Tử Khiên xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Bạch gia nhanh chóng lao dốc.

Liễu Đông Nhạn là mỹ nhân số một số hai ở trấn, Liễu mẫu rất hy vọng nhìn con gái từ hôn, gả cho một viên ngoại có tiền.

Đáng tiếc ở Thường Nhạc trấn này, nàng ta muốn từ hôn là phải chấp nhận bị người khác chọc cột sống nên vẫn kéo dài tới hiện tại, Liễu Đông Nhạn đã mười bày, hai người còn chưa thành thân.

Liễu mẫu da mặt dày, mượn lý do có hôn ước nên thỉnh thoảng tới cửa để lấy vài thứ từ nhà hắn.

Lúc này vừa hay, chứng cứ Bạch Tử Khiên có con đã có, người đuối lý trong từ hôn sẽ là Bạch Tử Khiên.

Bạch Tử Khiên thu hồi cung tiễn, kéo tiểu nữ hài trong phòng ra, sắc mặt bình tĩnh bưng nước nóng ra cho nàng lau mặt rửa tay: "Chút nữa đi huyện nha."

Giọng A Mật trẻ con nói: "Bạch

Advertisement
thúc thúc, sao bà ta lại nói ta là con gái của ngươi? Ngươi thật sự là phụ quân của A Mật sao?"

Bạch Tử Khiên nhìn khuôn mặt hồng hồng mũm mĩm trước mắt nói: "Bà ta nói bậy, ngươi không phải có cha mẹ sao."

Tiểu đoàn tử gật đầu: "Trên người ngươi không có ma tức, không thể là phụ quân của A Mật."

"Đúng." Hắn tròng mắt.

Bạch Tử Khiên vốn là muốn đi huyện thành, hôm qua hắn đã làm xong da hươu và thịt hươu, muốn đem lên huyện thành bán đi.

Lần này còn mang theo nhiều nắm bột nhỏ.

Trên đường đi Bạch Tử Khiên thấy A Mật nhìn cái gì cũng hiếm lạ, đôi mắt màu nho tím của tiểu đoàn tử mở to kinh ngạc, cảm thán không thôi.

Hắn bán hươu, nắm bàn tay nhỏ của nàng đi lên huyện nha, thế nhưng trông thấy mấy chứ "Gương sáng treo cao", trong mắt hắn lạnh dần.

Bạch Tử Khiên nhìn tiểu đoàn tử bên cạnh tỉnh tỉnh mê mê.

Nàng ngày thường ngoan như vậy, nếu như đi huyện nha, nếu gặp Huyện thái gia lương thiện còn tốt, nếu gặp người có ý đồ xấu, nàng sẽ không về nhà được.

Cuối cùng A Mật đi theo hắn ra ngoài một chuyến, không bị đưa đi huyện nha, ngược lại còn được mấy cái đồ chơi nhỏ làm bằng đường.

A Mật nằm trong lòng Bạch Tử Khiên ăn kẹo, cảm thấy nhân gian thật sự quá tuyệt vời!

Bạch Tử Khiên còn mua cho nàng rất nhiều y phục nhỏ nhắn: "Về sau mỗi ngày ta sẽ dành chút thời gian mang ngươi đến chỗ ban đầu, có lẽ người nhà ngươi sẽ tìm được ngươi."

Dù gì tiểu nữ như thế này không thể là bị nhà ai cố ý vứt bỏ.

A Mật ngậm đồ chơi nhỏ làm bằng đường, hàm hàm hồ hồ nói "Được."

Đối với A Mật mà nói, thời gian mấy ngày trì hoãn ở bên cạnh hắn chỉ là một cái chớp mắt trong tu luyện. Tô Tô trăm năm mới trở về Yêu Ma giới, nàng có cả khối thời gian đi tìm phụ quân.

Bạch Tử Khiên quả nhiên mấy ngày liên tiếp đều dẫn A Mật đợi ở gốc cây kia, thế nhưng vẫn không thấy người nhà A Mật tìm đến, ngược lại là chờ được Liễu Đông Nhạn.

Liểu Đông Nhạn không quan tâm đến Liễu mẫu ngăn cản chạy đến, hoảng sợ nhìn thấy A Mật bên người Bạch Tử Khiên, nước mặt tuôn ròng ròng: "Tử Khiên ca ca, những gì mẹ ta nói là sự thật sao? Nó thật sự là con gái của chàng sao?"

Bởi vì tiểu A Mật, trên trấn đã có lời đồn đại nói là do Bạch Tử Khiên ở bên ngoài cùng nữ nhân khác sinh ra.

Bạch Tử Khiên biết những lời đồn đại này, khịt mũi coi thường.

Giờ phút Liễu Đông Nhạn chất vấn, rất nhiều người đi tới.

Bạch Tử Khiên lạnh lùng nói: "Không phải."

"Vậy sao nó lại ở trong nhà chàng?"

A Mật thấy đám người chỉ trỏ vào Bạch Tử Khiên vì chuyện của nàng, A Mật nói: "Hắn không có gạt ngươi, ta tên Đạm Đài Tử Mật, cha ta là Đạm Đài Tẫn nha! Bạch thúc thúc đang chờ mẫu thân tới đón ta."

Liễu Đông Nhạn nửa tin nửa ngờ: "Có thật không? Vậy ngươi... cha mẹ ngươi đâu?"

A Mật nói: "Mẫu thân đang ở nơi rất xa, cha chết rồi."

Liểu Đông Nhạn sắc mặt vô cùng khó coi, thì ra là một đứa bé mồ côi cha.

Bạch Tử Khiên không thể lại coi trong nữ nhân như vậy, nàng ta yên lòng.

Ngày thứ hai, Liễu Đông Nhan đến tận cửa, mang theo một rổ rau dại, khẩn thiết nói: "Tử Khiên ca ca, mẹ ta bảo, chỉ cần chàng mang đến một trăm lượng bạc ròng, hoặc là thi đậu tú tài, sẽ liền để chúng ta thành hôn."

Bạch Tử Khiên ở sân sau lau mũi tên, nghe vậy cười cười: "Ồ."

Liễu Đông Nhạn không biết hắn có ý gì, buông rổ rau dại xuống, cắn môi xuống: "Ta năm nay đã mười bảy rồi."

A Mật ngồi xổm xuống ở bên nhìn bọn hắn.

"Nhà nghèo, cũng không có một trăm lương bạc ròng, Liễu cô nương tìm người khác đi."

Đôi mắt Liễu Đông Nhạn muốn đỏ lên vì tức, trong lòng nàng ta biết rõ, Bạch Tử Khiên nhìn có vẻ nghèo túng, nhưng thân thủ hắn tốt, mỗi lần lần lên núi nhất định đem lợi phẩm trở về, những năm qua không thể không có khả năng có một trăm lượng bạc ròng.

Có lần lúc còn bé nàng đi thư viện vô tình nghe được, Bạch Tử Khiên văn chương thuộc về hàng nhất, hắn có đủ tiêu chuẩn đậu tú tài, không biết những năm này vì sao không tham gia thi Hương.

Những đồng môn không bằng hắn, có người cũng đã thành tú tài lão gia.

Liểu Đông Nhạn coi trọng hắn vì dung mạo trác tuyệt, lại còn có tiềm lực vô hạn. Bạch Tử Khiên ngày qua ngày an nhàn sống tại tiểu trấn, mặt trời mọc thì lặn, mặt trời lặn thì nghỉ, giờ lại còn nhặt được một tiểu cô nương trong nhà.

Nàng ta muốn một chàng rể hiền nên làm bộ làm tịch không chịu gả.

Nhưng người nàng ta nhìn trúng cố tình không muốn bái tướng phong hầu, rời xa miếu đường, tình nguyện làm người thường.

Liễu Đông Nhạn không nỡ từ bỏ vinh hoa tiềm ẩn trên người hắn, nàng ta chỉ cần Bạch Tử Khiên nguyện ý, nàng ta biết mình chậm trễ nên nghĩ ra chủ ý một trăm lạng bạc kia.

Mất thêm công nàng nghĩ ra, viên ngoại kia nạp thiếp chỉ cấp hai mươi lượng, nàng lại đòi Bạch Tử Khiên một trăm lượng.

Bạch Tử Khiên sắc mặt thanh lãnh, trong mặt có mấy tia mỉa mai.

Đang lúc Liễu Đông Nhãn muốn cùng hắn tranh luật, A Mật đang cắn mứt quả đột nhiên reo lên: "Mẫu thân!"

Thanh âm trẻ con giòn tan khiến hai người đều chú ý tới.

Cục bột nhỏ chạy về phía cửa lớn.

Bạch Tử Khiên ngước mắt, dưới trời chiều vô tận, một nữ tử váy áo trắng chậm rãi bước tới.

Mây tía vì ảnh, môi son mắt sáng ngời, giữa lông mày chu sa sáng rực.

Nàng đáp xuống nhân gian vô thân, nhào đến ôn chặt cục bột nhỏ, nôn nóng trách cứ nói: "A Mật, sao con lại chạy loạn như vậy, có biết Kinh Diệt cùng Tự Anh đang lo lắng lắm không?"

Nàng nhanh chóng kiểm tra tiểu đoàn tử có bị thương hay không, cục bột không nỡ rời xa ôm lấy cổ nàng.

Nữ tử như Liễu Đông Nhạn từ trước tới nay chưa từng gặp qua một người tuyệt sắc như vậy, nhất thời quên mất mục đích tìm đến Bạch Tử Khiên, ngơ ngẩn một lúc.

Một tiếng động đột nhiên vang lên, Tô Tô ngước mắt nhìn sang.

Dưới ánh hoàng hôn, cung tên trong tay nam tử rơi xuống mặt đất, hắn tròng mắt, xoay người lại nhặt.

Xa nhau một thời gian, vội vàng không kịp chuẩn bị, người nàng kiếm tìm một ngàn năm sớm đã hồn phi phách tán, cứ như vậy xuất hiện trước mắt nàng.

Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.so/eCMmnj
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện