Hắc Nguyệt Quang Cầm Chắc Kịch Bản BE

Thiếu niên mộ ngải


trước sau

Advertisement

Chap 80: THIẾU NIÊN MỘ NGẢI

Sầm Mịch Tuyền đã quen không coi ai ra gì, nghe Nguyệt Phù Nhai tự cho biết tông môn, có lòng muốn gϊếŧ nhuệ khí của bọn người Hành Dương tông, lúc này hất cằm nói: "Ta nhường ngươi ba chiêu."

Nếu như đối thủ của nàng là Công Dã Tịch Vô, hắn sẽ chỉ lễ phép chắp tay một cái, không coi là thật.

Nhưng đối diện là Nguyệt Phù Nhai, hắn chỉ gật đầu một cái: "Đa tạ sư tỷ."

Cũng không phải nói đùa, hắn rút kiếm khỏi vỏ, hướng Sầm Mịch Tuyền mà đánh.

Sầm Mịch Tuyền thoạt đầu xem thường hắn, Nguyệt Phù Nhai mới nhập môn bốn mươi năm, nghe nói còn đang bế quan hai mươi năm, nghĩ lại thì kinh nghiệm chiến đấu chưa chắc đã có nhiều. Dù cho sư huynh có nhắc nhở rằng người này tư chất rất tốt, Sầm Mịch Tuyền cũng không để bụng.

Thế nhưng lúc nhận thấy kiếm của đối phương cắt ngang một lọn tóc của mình, cái nhìn cứng nhắc của Sầm Mịch Tuyền đối với tiểu tu sĩ mới thay đổi.

Hai người có cảnh giới ngang nhau, nói đến kinh nghiệm đối chiến thì Sầm Mịch Tuyền hơn không ít, thế nhưng nếu so mức độ trầm ổn lúc ra chiêu, Nguyệt Phù Nhai lại bỏ xa nàng.

Nguyệt Phù Nhai kiếm khí lăng lệ, kiếm quang mơ hồ mang theo sắc bén, không có quá nhiều mánh khóe, tiên kiếm bay múa trên không trung tốc độ lại rất nhanh, dễ khiến người ta bị hoa mắt.

Sầm Mịch Tuyền khom lưng tránh kiếm bay qua từ hông. Người nàng dù không bị thương, thế nhưng tiên kiếm với tốc độ nhanh chóng tước mất áo kết của nàng.

"Ngươi!" Sầm Mịch Tuyền tức giận, ngày bình thường huynh đệ ái mộ dung mạo của nàng, ít nhiều biết giữ thể diện cho nàng. Nàng sao chịu nổi trước mặt mọi người bị người này tước mất áo kết của mình.

Đối thủ lần này không vì dung nhan của nàng mà hoảng hốt, ra tay còn mười phần dứt khoát.

Sầm Mịch Tuyền đấm đá loạn xạ quyết lấy lại áo kết.

Nguyệt Phù Nhai nhíu máy, cũng không nghĩ đến chuyện phát sinh ngoài ý muốn này, hắn không động thủ, để cho Sầm Mịch Tuyền có thời gian buộc lại, đợi đến khi nàng nổi giận đùng đùng đánh tới, Nguyệt Phù Nhai lúc này mới lần nữa nghênh chiến.

Nhưng Sầm Mịch Tuyền đã bị chọc giận, nàng càng tung nhiều sát chiêu, Sầm Mịch Tuyền đưa tay, biến ra một chiếc roi màu đỏ, hướng Nguyệt Phù Nhai quất tới.

Nguyệt Phù Nhai giang hai cánh tay lùi về phía sau, roi kia lại giống như mọc mắt, dài ra vài tấc, khó khắn lắm mới đánh trúng bả vai Nguyệt Phù Nhai.

Có người kinh ngạc nói: "Kia là Tiên Khí à?"

"Sầm Mịch Tuyền là Xích Tiêu tông chưởng môn chi nữ, trên thân có bảo vật không phải là chuyện hiếm lạ."

"Chỉ tiếc cho đối thủ của nàng ta, thanh kiếm kia cùng lắm chỉ có thể xem là thượng phẩm Linh Khí."

"Cũng không phải sao, hắn mà dùng kiếm đón roi của Sầm Mịch Tuyền, chắc chắn kiếm sẽ vỡ vụn."

Ai cũng biết, thế gian Thượng Cổ Thần Khí là lợi hại nhất, nhưng đến nay, Thần Khi đều đã vỡ vụn, sau đó là Tiên Khí, cuối cùng thì chỉ còn Linh Khí là nhiều người sử dụng.

Pháp khí chênh lệch một cấp bậc giống như thua kém hai đại cảnh giới vậy.

Nguyệt Phù Nhai cũng biết điều đó, hắn cẩn thận tránh những cơn roi quất tới tập, triệu hồi kiếm, cũng không dám sử dụng kiếm đánh Sầm Mịch Tuyền, sợ kiếm mình sẽ bị hủy diệt.

Sầm Mịch Tuyền cong cong môi.

Nguyệt Phù Nhai thu kiếm, không bối rối như trong tưởng tượng của nàng, ngược lại chuyên tâm dùng pháp chiến đấu. Hành Dương tông dù phần lớn là dùng kiếm, nhưng bọn hắn ai ai cũng có linh căn, Nguyệt Phù Nhai đưa tay, búng một cái, một đạo dây leo khổng lồ từ mặt đất mọc lên, quấn lấy eo của Sầm Mịch Tuyền.

"Là mộc linh căn." Sầm Mịch Tuyền nhíu mày, chiến ý cùng tức giận càng hiện rõ.

Nàng là thủy linh căn, dùng nước cắt đứt dây leo, phối hợp với roi, đánh về phía Nguyệt Phù Nhai.

Hai người tung những đòn đánh vô cùng đặc sắc, thêm nữa cả hai thân phận đều bất phàm, một người là đệ tử của chưởng môn Hành Dương tông, một người là đích nữa của chưởng môn Xích Tiêu tông, phía dưới tụ tập rất nhiều đệ tử đang xem bọn hắn so tài.

Sầm Mịch Tuyền thấy dù mình đã dùng tới Tiên khí cũng không thể đánh bại Nguyệt Phù Nhai trong thời gian ngắn, nàng ánh mắt mãnh liệt, bóp nát bùa hộ thân của mình.

Bùa hộ thân vỡ, bên trong lập tức xuất hiện một trận pháp vàng óng, vây khốn Nguyệt Phù Nhai.

"Lần này xem ngươi làm sao tránh!" Dứt lời, Sầm Mịch Tuyền quất một roi tới.

Bùa hộ thân đó là do chưởng môn Xích Tiêu tông tạo thành, phụ thân nàng cảnh giới đã đạt tới Độ Kiếp hậu kỳ, là một trong những bậc thầy của Tiên giới.

Nguyệt Phù Nhai chỉ là một đệ tử Kim Đan kỳ, bị vây ở trong trận pháp màu vang đó, chắc chắn không thể chống cự nổi một roi của Sầm Mịch Tuyền.

Tuy vậy hết lần này tới lần khắc Sầm Mịch Tuyền không hề đả thương hắn mà chỉ đánh lên quần áo hắn.

Đám người xì xào bàn tán.

Các trưởng lão tông phái liền nhíu mày.

"Cày này.... Sầm Mịch Tuyền tính không tuân theo qui định?"

Trong những cuộc thi đấu trước đây không ai có thể làm như vậy, hộ thân pháp trận là đồ tốt, sẽ không hành động theo cảm tính. Nhưng cũng không có luật nào qui định nói không thể làm như vậy.

Phụ thân Sầm Mịch Tuyền địa vị không thấp, đại đa số người ở Tu Chân giới đều phải nể mặt nàng. Sầm Mịch Tuyền lại dùng hộ thân pháp trận này để làm nhục Nguyệt Phù Nhai, có thể thấy nàng ta đang mang thù cực kì lớn.

Bên ngoài còn đang do dự, bên trong pháp trận Nguyệt Phù Nhai áo trắng bên ngoài đã bị quất đến rách nát, lộ ra lồng ngực thiếu niên.

Hành Dương tông trưởng lão sắc mặt nghiêm trọng, nhìn Nguyệt Phù Nhai đưa mắt liếc ra hiệu cho hắn nếu nhịn không được hãy chủ động nhận thua.

Tình huống này không thể tuyên bố kết thúc tranh tài, dù gì thì hai bên so tài không ai bị đánh ra khỏi chiến đài, Sầm Mịch Tuyền cũng không đánh cho Nguyệt Phù Nhai tổn thương nghiêm trọng. Nếu như Nguyệt Phù Nhai chủ động nhận thua, Sầm Mịch Tuyền sẽ không thể công kích hắn được nữa.

Nhưng thiếu niên trong pháp trận môi mím chặt, quật cường né tránh lấy roi, từ đầu đến cuối không hề muốn mở miệng.

Diêu Quang phẫn nộ nói: "Đây là quá đáng rồi, hoặc là cho dừng, không thể cứ như thế mà làm nhục người khác."

Tô Tô nhíu mày, nàng tự hiểu rõ vì cái gì mà Nguyệt Phù Nhai chấp nhận chịu nhục chứ không chịu nhận thua.

Bởi vì hắn nói, hắn muốn thắng đèn An Hồn vì mình.

Sầm Mịch Tuyền cười lạnh, muốn đem Nguyệt Phù Nhai đánh quỳ trên mặt đất. Huyết Hồng roi cứ thế mà quất vào đầu gối của thiếu niên, nhìn thấy hắn không cách nào né tránh, sau một kháce, có người nhẹ nhàng phi thân tới.

Roi bị Tô Tô nắm chặt, cổ tay nàng chuyển một cái, trên roi xuất hiện Hỏa Diễm bốc cháy yếu ớt.

Hỏa Diễm theo đường roi chạy xuống lòng bàn tay Sầm Mịch Tuyền, Sầm Mịch Tuyền đau xót ném roi xuống, trừng mắt nhìn người vừa tới.

Thiếu nữ áo trắng trở về chỗ, hướng về phía sau lưng thiếu niên nói: "Phù Nhai, có thể, đừng gắng sức."

Ngữ khí mười phần quan tâm của nàng khiến Phù Nhai giật mình nhớ lại thiếu nữ năm đó cõng hắn giữa rừng núi.

Thiếu nữ năm đó cũng bất đắc dĩ nói rằng hắn còn là đứa trẻ, sao có thể mạnh mẽ được?

Nguyệt Phù Nhai kinh ngạc nhìn nàng, lúc trước dù đang thất thế trước Sầm Mịch Tuyền, hắn vẫn duy trì tỉnh táo quật cường, nhưng giờ phút này lại đột nhiên có mấy phần lúng túng.

Chính hắn cũng không biết loại cảm giác này từ đâu mà tới.

Sầm Mịch Tuyền đang cảm thấy bất bình, Nguyệt Phù Nhai đột nhiên nói: "Ta nhận thua."

Từ lúc Tô Tô bay vào đài so tài, trên trận liền an tĩnh đến mức cây kim rơi cũng nghe thấy tiếng.

Sầm Mịch Tuyền tức giận cắn răng: "Ngươi là người phương nào! Lại dám làm loạn trận so tài!"

Phía dưới xì xào bán tán, Cù Huyền Tử ở phía trên mở miệng cười: "Tô Tô tới."

Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn về phía Tô Tô.

Là nữ nhi trân quý của Cù Huyền Tử.

Nghe nói nàng từ lúc sinh ra trời sinh linh thể, dù là lúc đi ngủ thì thân thể cũng có thể tự phát hấp thu linh khí đất trời. Lê chưởng môn bảo vệ nàng vô cùng tốt, tuổi còn nhỏ mà thân phận cao quí, bối phận lại cực cao.

Khi còn bé đi Bồng Lai học tập, đã sớm lĩnh ngộ được Khinh Hồng Kiếm Quyết. Hành Dương tông trên dưới coi nàng là bảo bối, thế nhưng những năm nay lại không có một tin tức nào về vị tiên tử này.

Cù Huyền Tử nói: "Tô Tô tuổi còn nhỏ, không tham gia thi đấu Tiên môn, ta thay Tô Tô xin lỗi các vị."

Hắn mở lời, đừng nói các để tử, đến trưởng lão các phái cũng ôm quyền nói không có gì đáng ngại.

Tô Tô kéo Phù Nhai cùng ngồi xuống cạnh Cù Huyền Tử.

Không ít người tò mò nhìn nàng, một đồng môn bên cạnh nhìn Tô Tô với ánh mắt thân thiết, còn nháy mắt với Tô

Advertisement
Tô.

Tô Tô bật cười, cũng nhìn bọn họ nháy mắt mấy cái.

Biết người đến là nữ nhi của Cù Huyền Tử, Sầm Mịch Tuyền cắn môi.

Nàng vốn dĩ muốn thể hiện tốt trước mặt Cù Huyền Tử, thế nhưng do Nguyệt Phù Nhai ngoài ý muốn khiến nàng không không chế nổi chính mình. Lần này Cù Huyền Tử vì đau xót cho nữ nhi, liền vì Tô Tô mà cắt ngang cuộc tranh tài, Cù Huyền Tử cũng nhắm một con mắt dù trong lòng rất bất mãn.

Dắng Trang lo âu tiến lên, thấp giọng gọi nàng: "Sư muội."

Hắn biết lần này sư muội quá phận, Nguyệt Phù Nhai rõ ràng là không phải cố ý, sư muội lại làm nhục Nguyện Phù Nhai, muốn dập tắt cái ngông nghênh của hắn.

Sầm Mịch Tuyền biết lúc này không thể làm lớn chuyện, nàng tới làm khách, không thể tự ý đánh nhau với hòn ngọc quý trên tay người khác, không cam lòng bị Dắng Trang lôi đi, quay đầu lạnh lùng trừng mắt nhìn Tô Tô cùng Nguyệt Phù Nhai một chút.

Tô Tô không thèm để ý, Nguyệt Phù Nhai cũng không chút quan tâm.

Nhưng so với Xích Tiêu tông nữ nhi Sầm Mịch Tuyền cùng Hành Dương tông chưởng môn đệ tử Nguyệt Phù Nhai, trận so tài khác quạnh quẽ hơn nhiều.

Bởi vậy, mãi ba ngày sau, mọi người mới biết được, cái người đi quan sát trận so tài xa xôi kia nói có một thiếu niên bách chiến bách thắng.

Thiếu niên mặc huyền y, khuôn mặt xinh đẹp tinh xảo, nhìn qua hoàn toàn vô hại.

Huyền y trên người hắn thêu đường vân con cá màu bạc, là đệ tử từ Tiêu Dao tông – môn phái không có tiền đồ nhất, Tiêu Dao tông lại lười lại Phật, gặp chuyện đều là "Được rồi được rồi", người đều là tu vi thấp. Chính vì thế, không mấy người ở lại xem thiếu niên huyền y so tài.

Nhưng một người như vậy ngày đầu tiên thắng liên tiếp chín trận, ngày hôm này trong vòng ba chiêu đánh bại Xích Tiêu tông đệ tử.

Năm ngón tay hắn thành trảo kề cổ người kia, lúc ấy tất cả mọi người đều cảm thấy, ánh mặt lạnh như băng của hắn tựa hồ là muốn gϊếŧ đối thủ.

Thế nhưng sau một khắc, hắn khiêm tốn hốt hoảng đỡ đối phương dậy, co quắp mà ngượng ngùng cúi đầu xin lỗi.

Tô Tô vì ngày đầu tiên tự ý ngắt cuộc tranh tài cứu Phù Nhai, ngày thứ hai đành phải quy củ ngồi cạnh Cù Huyền Tử, không được phép gây phiền toái.

Nghe thấy sự tình về "Tiêu Dao tông đệ tử", nọi tâm nàng không khỏi nhảy một cái.

Hôm nay Diêu Quang trở về, cảm thán nói: "Người kia quả thực lợi hại, chỉ mấy chiêu mà đánh bại được Xích Tiêu tông đại đệ tử. Ta nhìn chiêu thức của hắn, cảm thấy rất là độc ác, cũng có thể là do công pháp khác biệt nên sinh ra ảo giác thôi. Dù sao thì nam đệ tử kia, so với Sầm Mịch Tuyền thì lễ phép ôn hòa hơn nhiều."

"Hắn trông như thế nào?" Tô Tô hỏi.

Diêu Quang cười hì hì nói: "Dù sao Công Dã Tịch Vô vẫn là đẹp nhất."

Tô Tô: "..."

Liên quan tới tướng mạo, nàng không nên hỏi Diêu Quang. Trong mắt Diêu Quang, Công Dã Tịch Vô là thiên hạ đệ nhất mỹ nam.

Tô Tô thầm nghĩ, có lẽ nàng đã quá nhạy cảm rồi.

*

Đệ tử mà Tiêu Dao tông mang đến so tài là Tàng Hải, Tàng Hải dáng người béo, khiêm tốn, cười lên giống Phật Di Lặc.

Hắn là đại đệ tử của Triệu Du tiên quân, tu vi bình bình, hơn mấy trăm năm mới từ Kim Đan kỳ đột phá lên Nguyên Anh trung kỳ, tửu lượng cực kém nhưng lại cực thích uống rượu, say khướt mấy ngày mở mắt không ra.

Trăm năm trước Tàng Hải cũng tham gia thi đấu, song không thể chống đỡ nổi tới vòng thứ hai.

Hắn theo lời sư phó mang theo tiểu sư đệ mới nhập môn đến, Tàng Hải cũng không chờ mong gì ở vị tiểu sư đệ này.

Tiêu Dao phải đều biết mình, thắng thua cũng không để trong lòng.

Tàng Hảng thoạt đầu coi huyền y tiểu sư đệ so tài, nghĩ nghĩ, lẩm bẩm nói: "Không bằng nhân dịp này uống chút, tỉnh lại thì sư đệ chắc thua xong, chúng ta vừa vặn trở về Tiêu Dao tông."

Dứt lời liền ngủ như chết.

Lúc lờ mờ tỉnh, huyền y thiếu niên liền đẩy hắn: "Sư huynh, Tàng Hải sư huynh."

Tàng Hải mơ màng mở mắt, đập vào mắt là mặt của thiếu niên, hắn ợ rượu, vỗ vỗ bả vai người tới: "Tiểu sư đệ à, đẹ tỷ thí xong ròi sao?"

"Sư huynh, đã sớm kết thúc."

"Kết thúc? Vậy thì trở về liên thôi." Tàng Hải vui tươi hơn hở an ủi, "Đệ mới nhập môn, tham gia thi đấu coi như mở mang tầm mắt, Tiêu Dao tông chúng ta không thèm cùng bọn họ tranh đấu tầm thường này."

Huyền y sư đệ ngại ngùng cười một tiếng: "Sư huynh, huynh nói đúng."

Tàng Hải đem hồ lô rượu vào eo lưng: "Đi thôi, về tông môn."

Huyền y sư đệ không nhúc nhích, tựa hồ ý tứ không tốt lắm: "Sư huynh, ta không đi được."

Tàng Hải: "..."

Lần đầu coi như tiểu sư đệ đang nói đùa, Tàng Hải không nghĩ tới lúc vừa bước ra đã thấy một đám người vây lại bàn tán: "Đệ tử mới nhập môn của Tiêu Dao tông các ngươi rốt cuộc có lai lịch gì, đại đệ tử Thủ Tịch của Xích Tiêu tông kia bại dưới tay hắn không quá ba chiêu."

Tàng Hải sờ sờ trán, không! Không phải đâu!

Chuyện này là thế nào, hắn đang nghe chuyện kinh khủng gì vậy?

Từ sau khi tiểu sư đệ nhập môn, rõ ràng đối với cái gì cũng không để tâm, không tranh không đoạt, nhìn qua gầy yếu đến đáng thương. Lúc này đèn An Hồn, mặc dù là Tiên Khí, có thể là đối với phần lớn người tới là vì nó, cũng phải không có tác dụng gì mới đúng.

Tiểu sư đệ làm sao điên đến như chó, ba chiêu mà đánh bại một người!

Hắn vừa quay đầu lại đã không thấy thiếu niên kia đâu nữa, không biết đã đi nơi nào.

Lai lịch của tiểu sư đệ, sợ chỉ có sư phụ là rõ.

Tiêu Dao phải toàn người lười biếng, tuy vậy lại tốt tính, tâm tư đơn thuần lương thiện, hai năm trước không biết sư phụ từ nơi nào trở về mang theo một người bê bết máu, trên thân toàn là dấu vết bị cắn xé, có nhiều chỗ còn lộ cả xương trắng, trong thê thảm đến đáng thương.

Triệu Du Tiên Quân chữa khỏi vết thương cho hắn, hắn cũng chầm chậm mọc ra da thịt, về sau lúc kiểm tra linh cản, khá lắm, là thiên linh cản hệ lôi.

Triệu Du Tiên Quân vui mừng vô cùng, vội vàng nhận hắn làm đồ đệ, dốc lòng dạy bảo.

Tiểu sư đệ nhu thuận hiểu chuyện, toàn sư môn trên dưới đối với hắn đặc biệt có hảo cảm, Triệu Du Tiên Quân sợ tiểu sư đệ ghét bỏ tông môn nên vẫn ở lại Tiêu Dao tông.

Nhưng nói đến chuyện tiểu sư đệ từ đâu mà đến, quá khứ như thế nào, Tàng Hải hỏi gì cũng không thể biết.

Ba chiêu đánh bại đại đệ tử Xích Tiêu Tông, thật sự không phải nói đùa chứ?

Tàng Hải run lên, lần đầu tiên cảm thấy tiểu sư đệ này thật đáng sợ.

Chắc không phải đâu! Tiểu sư đệ mới tu luyện hai năm, sư tôn chỉ mới khai nhãn giới cho tiểu sư đệ thôi mà!

Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.so/eCMmnj
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện