Hắc Nguyệt Quang Cầm Chắc Kịch Bản BE

Đi theo


trước sau

Advertisement

Chap 86: ĐI THEO

Tô Tô tạm thời sẽ không đánh nhau, bắt đầu chữa thương cho Nguyệt Phù Nhai.

Nguyệt Phù Nhai khăng khăng không cho phép Tô Tô vì hắn mà hấp thụ ma khí, Tô Tô cũng không miễn cưỡng hắn. Ngón tay dài nhọn của nàng hiện ra một thứ ánh sáng màu xanh nhạt, hơ qua những vết thương trên người Nguyệt Phù Nhai.

Sầm Mịch Tuyền ở một bên nhìn xem, không dám lên tiếng quấy rầy.

Nguyệt Phù Nhai không chịu thua kém, nhếch môi, lúc chữa thương không hề phát ra một tiếng động nhỏ. Tiên thể của hắn bị ma khí ăn mòn, từng đợt tấn công vào người hắn, khiến sắc mặt hắn tái nhợt.

Tàng Hải không nhịn được liền hỏi người bên cạnh "cũng bị ma khí ăn mòn": "Tiểu sư đệ, đệ không sao chứ?"

Đạm Đài Tẫn không nói gì, nhắm mắt lại, màu tím của ma khí mắt trần có thể thấy từ trên người hắn được đẩy ra. Tàng Hải nhẹ nhàng thở ra.

Vết thương của Nguyệt Phù Nhai có chuyển biến tốt hơn. Hắn tự mình ngồi khoanh chân lại, đẩy ma khí ra, giảm bớt gánh nặng cho Tô Tô.

Ma Hàng mặc dù bá đạo nhưng nếu chịu đựng được thì không có gì đáng ngại. Sau hai canh giờ, bầu trời trở nên sáng sủa, tất cả mọi người đều nhẹ nhàng thở ra.

"Phù Nhai?"

"Sư tỷ đừng lo lắng, ta không sao."

Tàng Hải lúc trước nghe sư đệ cũng thừa nhận Tô Tô xinh đẹp, trong lòng đánh liều, hỏi Tô Tô: "Tại hạ là Tiêu Dao tông Tàng Hải, không biết chư vị tiên hữu xưng hô thế nào?". Khuôn mặt hắn hiền lành, hay cười ha hả, rất khó để người khác sinh ra ác cảm.

Mấy người Tô Tô cùng hắn trao đổi họ tên.

Tô Tô, nữ nhi bảo bối của Cù Huyền Tử tiên tôn vừa nói ra tên họ, Tàng Hải có chút chạnh lòng. Hắn tiếc nuối liếc nhìn sư đệ nhà mình, sư đệ chi lan ngọc thụ như thế, Tiêu Dao tông đệ tử khác mẹ góa con côi cả đời cũng không vấn đề gì, nhưng sư đệ thì cần phải có ai đó bầu bạn. Nhưng đối phương lại là thiên kim của chưởng môn Hành Dương tông, thật là cao quá với không nổi.

Đạm Đài Tẫn quá rõ ý đồ của Tàng Hải, cảnh cáo nhìn hắn một cái.

Tàng Hải ngượng ngùng sờ mũi, hắn biết bên trong bí cảnh nguy hiểm trập trùng, kéo Đạm Đài Tẫn ra mắt trước mấy người Tô Tô thỉnh cầu được đi chung.

"Lê sư muội, ngươi yên tâm. Tiêu Dao tông bọn ta tuyệt đối không cướp mất cơ duyên của người khác. Ngươi tìm được bảo vật thì là của ngươi, Tàng Hải ta tìm được bảo vật sẽ chia cho ngươi một nửa."

Theo Tàng Hải, càng nhiều người có sức mạnh lớn đi chung với nhau sẽ an toàn hơn, nếu không lại gặp thêm một đợt Ma Hàng nữa thì rất nguy hiểm. Nếu đã gặp đệ tử của Hành Dương tông, cũng coi như duyên phận.

Trong mắt Đạm Đài Tẫn khẽ động đậy, hắn không nói lời nào.

Tô Tô nghĩ thầm, Nguyệt Phù Nhai hiện tại đang bị thương, nếu để Đạm Đài Tẫn ở một nơi bí mật nào đó hại người, chi bằng có Tàng Hải giám sát hắn thì sẽ an toàn hơn. Nghĩ một hồi, nàng đồng ý với Tàng Hải.

Tàng Hải gọi Đạm Đài Tẫn: "Sư đệ, đi thôi."

Đạm Đài Tẫn đảo mắt nhìn Tô Tô cùng Nguyệt Phù Nhai rồi đuổi theo Tàng Hải. Sầm Mịch Tuyền cắn cắn môi, quyết định đi theo bọn họ.

Trong đội có Tàng Hải lập tức náo nhiệt hơn, Sầm Mịch Tuyền không thèm để ý tới Tàng Hải, Tàng Hải đành hỏi Tô Tô và Phù Nhai: "Không biết Lê sư muội cùng Nguyệt sư đệ muốn tìm cơ duyên gì?"

Tô Tô nói: "Linh kiếm bị hỏng, muốn tìm nguyên liệu để đúc kiếm. Còn Tàng Hải sư huynh?"

Tàng Hải uống một ngụm hồ lô rượu, nói: "Tùy duyên, nhưng ngược lại là muốn giúp tiểu sư đệ tìm một loại dược thảo. Sư tôn nói, tâm mạch tiểu sư đệ có tật, nếu như có thể tìm được tiên thảo chữa khỏi tật cho đệ ấy thì không thể tốt hơn."

Tâm mạch có tật? Là do đinh Diệt Hồn sao? Năm trăm năm, đinh Diệt Hồn chắc hẳn đã đâm sâu vào linh hồn Đạm Đài Tẫn.

Tô Tô nhìn chằm chằm những đường vân trên váy, không muốn nhìn Đạm Đài Tẫn, cũng không muốn xuất hiện những cảm xúc mạnh như khi lần đầu nhìn thấy Đạm Đài Tẫn tại buổi yến tiệc.

Nàng biết tâm trí gần như đã yêu Đạm Đài Tẫn, thế nên không muốn cho hắn biết mình chính là Diệp Tịch Vụ. Diệp Tịch Vụ sớm đã chết trên cổng thành vào năm trăm năm trước, hóa thành cát vàng chốn phàm trần rồi.

Đoạn quá khứ đó đối với nàng mà nói không phải là ký ức đẹp gì cho cam.

Bây giờ ai sống ai chết, hoàn toàn là chuyện của bản thân mỗi người.

Đạm Đài Tẫn cảm xúc không một gợn sóng, tựa hồ Tàng Hải không có quan hệ gì với hắn, cũng không có chút vẻ thống khổ nào.

Bọn họ vừa đi vừa nghỉ, thỉnh thoảng sẽ nghỉ ngơi một lát.

Cơ duyên trong bí cảnh rất khó nói chắc chắn, một đoàn người ai cũng không có cưỡng cầu.

Đêm, trăng treo lên trời, Tô Tô đang ngồi tu luyện bỗng cảm thấy có một ánh mắt u ám lạnh lẽo đang nhìn mình.

Tô Tô không cần nhìn cũng biết là ai. Đạm Đài Tẫn giống như một con rắn độc ẩn giấu trong đội ngũ, đáng sợ chính là những người chung quanh không một ai biết chuyện đó.

Dưới ánh trăng, trong rừng hoa lê chạy ra một con hươu thân trắng như tuyết, trên sừng hươu có Huỳnh Hỏa Trùng như đang nhảy múa, hình như là Linh thú. Hươu chạy vào rừng cây, Tàng Hải bất ngờ nói: "Là Linh thú đi tìm thuốc, mau đuổi theo!"

Vừa dứt lời, Tàng Hải đã chạy theo. Đạm Đài Tẫn cũng không do dự, thả người bay vút qua. Gặp phải Linh thú đi tìm thuốc, chắc chắn gần đó có tiên thảo.

Có một loại tiên thảo tên là "Phục Hương", có thể an hồn, giúp linh hồn bám vào xáƈ ŧɦịŧ.

Đám người đi theo Linh thú chạy khỏi rừng hoa lê, trông thấy một sườn đồi trong màn đêm vô tận.

Bên trên sườn đồi là một cây cầu được tạo thành từ những sợi xiềng xích. Linh thú chạy đến bên cầu liền biến mất không thấy gì nữa.

Tàng Hải lòng nóng như lửa đốt, muốn ngự kiếm đuổi theo, không ngờ liền đột ngột rơi xuống. Nguyệt Phù Nhai nhanh tay lẹ mắt tóm được hắn lại.

Tàng Hải được kéo lên, đổ mồ hôi hột, sợ hãi nói: "Cây cầu kia không thể ngự kiếm, không thể sử dụng pháp thuật."

Nói cách khác, chỉ có thể đi qua.

Nhưng mà đi qua một cây cầu xích sắt lắc lư, bên dưới là vực sâu vạn trượng không thấy đáy, không biết rơi xuống sẽ có hậu quả gì, khiến cho người ta mười phần do dự.

Những người khác còn chưa lên tiếng, Đạm Đài Tẫn đã bước lên cầu xích sắt.

"Sư đệ!" Tàng Hải hô to.

Đạm Đài Tẫn nhìn về phía trước đen kịt, có nghe thấy thanh âm của Tàng Hải nhưng không quay đầu lại.

Tàng Hải lầm bầm: "Chỉ vì mấy cái linh thảo mà đến mạng cũng không cần!"

Tô Tô nhìn bóng lưng của Đạm Đài Tẫn, xem ra Diệp Băng Thường trong lòng hắn rất quan trọng. Đã từng là người ham sống sợ chết, hiện tại lại có một ngày vì người mình yêu tan biến mà học được cách quên đi bản thân mình.

Thân ảnh Đạm Đài Tẫn xa dần rồi biến mất.

Nguyệt Phù Nhai nói: "Sư tỷ, tỷ ở chỗ này chờ ta." Hắn quay đầu, cũng bước lên xích sắt.

Tàng Hải phiền muộn cực kỳ, hậu bối sao lại có lá gan lớn như vậy.

Sầm Mịch Tuyền sợ hãi lui một bước, chuyện này quá đáng sợ! Nàng không muốn đi qua!

Tô Tô lo lắng cho Nguyệt Phù Nhai, suy nghĩ một hồi cũng quyết định đi qua nhìn một chút. Tàng Hải thấy mọi người đều đi cả rồi, chỉ còn Sầm Mịch Tuyền là ở lại cùng hắn, mắt nhỏ mắt to trừng hết lên, hắn sờ ót, cuối cùng hai người đó cũng run rẩy dứt khoát đuổi theo.

Bốn người vượt qua an toàn.

Dưới ánh trăng là một mảnh thiên địa màu lam, Huỳnh Hỏa Trùng bốn phía nhảy múa, chiếu sáng con đường dưới chân.

Đạm Đài Tẫn đi trước một bước sớm đã cùng linh thú biến mất không còn thấy tăm hơi.

Bốn phía dưới chân đều là linh thảo bình thường, bên ngoài bí cảnh cũng có nên Tô Tô không có ngắt lấy.

Đi được không biết bao lâu, Tô Tô chạm phải một mảnh kết giới, nàng bước vào.

Xuyên qua kết giới, không nghĩ rằng lần nữa ở bên đầu bên kia cầu xích, cúi mặt xuống vẫn là vực sâu không thấy đáy, ánh trăng không chiếu tới nổi.

Tô Tô thoạt đầu tưởng rằng là Chướng Nhãn pháp, định phá giải nó, nhưng không ngờ rằng ngay cả thuật pháp của Vô Tình đạo cũng không ảnh hưởng chút nào đến cảnh tượng trước mắt.

Thời điểm nàng đến đây, chung quanh không một bóng người.

Advertisement
Đằng sau không có đường nào, chỉ có một con đường mênh mông phía trước.

Một thế giới đen kịt.

Nàng vô ý cuống quýt chạm lên mắt trái của mình, đôi mắt vẫn trong vắt hoàn hảo. Không bị thương, không đau khổ, không phải là Khuynh Thế Hoa.

Thứ thuộc về Diệp Tịch Vụ của quá khứ, đã biến mất ở năm trăm năm trước rồi.

Tô Tô nhìn xuống vực sâu đen kịt, để tay xuống. Đừng sợ... Đừng có lại sợ, Lê Tô Tô. Ngươi không thể vĩnh viễn sống trong quá khứ được.

Nàng hít vào một hôi, nhắm mắt mượn Vô Tình thần đạo ngưng thần để tĩnh tâm, lúc mở mắt ra, rốt cuộc cũng thấy rõ đường đi phía trước, Tô Tô vội vàng đi qua xiếng xích.

Xiềng xích giống như không thấy điểm tới, Tô Tô đi hồi lâu, bên cạnh không có chút âm thanh nào, cũng không nhìn thấy ai cả. Cuối cùng phía trước có chút ánh sáng, những bậc thang ngọc thạch lần lượt xuất hiện.

Tô Tô nhìn thấy Nguyệt Phù Nhai ở phía trước, còn có linh hồn màu lam.

Bọn nó trông coi một gốc băng lam tiên thảo.

Nguyệt Phù Nhai cũng nhìn thấy nàng, hai người nhìn nhau, lập tức nhận ra có gì đó không đúng.

Xung quanh tiên thảo sao có thể yên ắng như thế?

"Sư tỷ đi mau!"

Tô Tô quay đầu, bên trên sườn đồi đột nhiên xuất hiện vô số dây leo, chẳng biết từ lúc nào điên cuồng lớn mạnh, quấn lấy người nàng cùng Nguyệt Phù Nhai, muốn ném bọn họ xuống vực sâu.

Tô Tô dùng Nghiệp Hỏa thiêu đốt dây leo, nhưng rất nhanh dây leo cấp tốc tái sinh, nàng liền hiểu ra, trên sườn đồi chắc chắn có thứ gì đó rất đáng sợ, đủ để khiến cho dây leo liên tục không ngừng lớn mạnh.

Dây leo trước mắt điên cuồng vùng vẫy càng khiến cho người ta ngỡ ngàng, Tô Tô không khỏi cảm thấy một màn này rất quen thuộc.

Năm trăm năm trước trong một thị trấn nhỏ, cây Đào yêu có được Khuynh Thế Hoa nên rất lớn mạnh, cao lớn để độ có thể che cả bầu trời.

Lần này trong vách núi cheo leo chẳng lẽ xuất hiện Thần khí?

Hai người vừa đánh vừa lui.

Trước mặt là xiềng xích không thể dùng linh lực, phía sau là dây leo đáng sợ.

Tô Tô toan định bước lên xiếng xích thì Nguyệt Phù Nhai rên lên một tiếng, rơi xuống sườn đồi.

Tô Tô nắm chặt tay hắn.

"Sư tỷ! Buông ra!" Nguyệt Phù Nhai vội vàng nói.

Tô Tô trông thấy trên cổ tay hắn quấn vài vòng sợi tơ màu vàng, nàng đột nhiên quay đầu, quả nhiên phát hiện Đạm Đài Tẫn chẳng biết xuất hiện từ lúc nào, hái tiên thảo xuống, nắm chặt sợi tơ nhìn lấy bọn họ.

Kim tuyến trên Lôi Văn chớp động, huyền y thiếu niên nâng hai đôi mắt hẹp dài, hắn đứng ngay trên chỗ dây leo lớn mạnh, mặc cho dây leo đâm xuyên qua thân thể mình, chạm đến máu hắn từng cây khô héo lại. Cho dù tình thế lúc này lưỡng bại câu thương, hắn vẫn chọn ở đây gϊếŧ bọn họ, đoạt lấy linh thế của Tô Tô.

Số lượng dây leo quá lớn, Tô Tô vẫn nhất quyết không buông tay.

Đạm Đài Tẫn máu me be bét khắp người, đi đến bên bờ sườn đồi. Nguyệt Phù Nhai ý thức được Đạm Đài Tẫn có mục đích khác, mím môi nói: "Xin ngươi, đừng tổn thương tỷ ấy!"

Đạm Đài Tẫn cười cười, thấp giọng nói: "Thật sự vô cùng cảm động."

Một ánh sáng màu xanh từ đáy vực đánh về phía Tô Tô và Phù Nhai, Phù Nhai cưỡng ép thoát khỏi kim tuyến, máu tươi từ khóe miệng tràn ra, không một chút do dự ngăn trở ánh sáng đó đánh về phía Tô Tô.

Hắn mắt tối sầm lại, hôn mê bất tỉnh.

Tô Tô cắn răng, đem Nguyệt Phù Nhai ném lên bờ, không tránh kịp dây leo từ phía sau, chúng cuốn lấy eo nàng, kéo nàng xuống sườn đồi.

Nàng dùng sức bám vào vách đá, ngón tay rỉ máu.

Đạm Đài Tẫn nhìn nàng giãy giụa, đợi dây leo hút hết linh lực của nàng, hắn lên đánh tan ba hồn của nàng, đoạt lấy linh thể.

Giọt máu của Tô Tô dính trên vách đá, bên trong vách đá phát ra thanh âm kẽo kẹt kẽo kẹt, một mặt gương bạc như nước xuất hiện phía dưới Tô Tô.

Thần khí trong vách đá là mảnh vỡ của quá khứ hay vẫn là mảnh vỡ của tương lai?

Tô Tô cúi đầu, ảnh trong gương lần lượt thoáng qua.

Nàng trông thấy bên trong phản chiếu ra đoạn ký ức của năm trăm năm trước, một thiếu nữ khoác áo lông chồn màu trắng đang ngửa đầu nhìn tuyết bay.

Khi đó Xuân Đào vẫn còn, cảm thán Hạ quốc năm nay vào đông có trận tuyết rất lớn. Xuân Đào đang cười, mình cũng đang cười. Diệp Tịch Vụ chìm trong màn sương, tuyết bay đầy trời. Còn có một thiếu niên đang đứng trước chiếc xe ngựa đơn bạc. Tô Tô dời ánh mắt sang chỗ khác, nhìn lên trên cổ tay mình, quả nhiên thấy Câu Ngọc oánh nhuận.

Tuổi nhỏ nào biết tư vị của nỗi buồn, mình ở trong gương từng có một đôi mắt chứa hết thảy những gì tốt đẹp như thế.

Bây giờ cố nhân không còn, nàng vĩnh viễn cũng không gặp được Câu Ngọc.

Trong lòng cảm thấy chua xót, Tô Tô gắt gao nắm chặt lấy dây leo, hộc mắt hơi đỏ lên.

Đồng thời, Đạm Đài Tẫn ở phía trên cũng nhìn xem ảnh trong giương, không thể tin được trợn tròn mắt.

Sao, không lẽ lại là nàng...

Sau một khắc, dây leo điên cuồng giống như sinh ra một sức mạnh vô tận, kéo thiếu nữ xuống sườn đồi.

"Không! Không được!"

Đạm Đài Tẫn sớm quên mất ý nghĩ muốn tước lấy thần hồn của nàng, vươn tay ra muốn nắm chặt lấy nàng. Một khắc này, tất cả suy nghĩ, toàn bộ đều trở nên ngơ ngơ ngác ngác, Diệp Tịch Vụ... Lê Tô Tô...

Toàn thân hắn đầy máu, giận dữ đuổi theo dây leo, hướng nàng mà đi. Dưới đáy vực gió thổi lạnh lẽo, dây leo chạm phải máu của hắn, sợ hãi thu về.

Tô Tô trông thấy bên dưới sườn đồi, vô số bàn tay lạnh lẽo với về phía nàng, tràn ngập mùi tanh tưởi khiến người ta buồn nôn.

Bên dưới sườn đồi không biết có cái gì, nàng dĩ nhiên không vận nổi một chút khí lực nào, cũng không có cách nào dùng tiên pháp, chỉ có thể trơ mắt nhìn những bàn tay đó chạm đến mình.

Nhưng sau đó một khắc, một bóng người đột nhiên ôm lấy nàng, hoán đổi vị trí.

Bả vai Đạm Đài Tẫn bị những móng tay lạnh lẽo đâm xuyên, những cái miệng bẩn thối cắn lên bả vai hắn. Hắn rơi vào một bụi gai cùng khắp nơi toàn là xương trắng, nhưng vẫn một mực ôm lấy thiếu nữ trong ngực rất chặt.

Tô Tô bị tiêu hao linh lực, hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.

Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.so/eCMmnj
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện