Hắc Nguyệt Quang Cầm Chắc Kịch Bản BE

Thần khí Trọng Vũ cầm


trước sau

Advertisement

Chap 88: THẦN KHÍ TRỌNG VŨ CẦM

Đạm Đài Tẫn không nghĩ rằng lại rơi vào loại tình huống này.

Hắn nói rằng hắn hận nàng, nhưng nàng lại nhìn ra tình cảm của hắn.

Giấu hết mọi thứ, không dám thừa nhận tình cảm.

Hắn thích nàng.

Thời điểm chưa có tơ tình, đã thích vô cùng. Năm trăm năm qua, hắn cho là mình hận nàngm hận đến mức đi đến tận cùng thế gian để tìm hết thảy biện pháp đem nàng trở lại, cùng nàng đất đỏ tiêu cốt, thế nhưng dù có lừa được ai, cũng không gạt được chính mình.

Hắn vẫn luôn thích nàng, đời này chỉ hướng tới mỗi một người.

Nhưng hắn cũng biết, phần thích này sẽ không được tha thứ.

Rào cản giữa bọn họ vô cùng lớn, Tiêu Lẫm chết, đại ca Diệp Tịch Vụ chết, thậm chí cuối cùng, nàng chọn cách nhảy xuống thành lâu, chấm dứt cảnh một đời ở cạnh hắn.

Nàng không yêu hắn, chỉ muốn gϊếŧ hắn.

Bởi vậy khi nàng nói mình thích nàng, hắn trầm mặc xuống. Nếu thừa nhận mình thích nàng, sẽ buồn cười biết bao.

Tiểu Tô Tô thấy hắn không thừa nhận, cũng không phản bác, trong lòng càng khẳng định suy nghĩ của mình. Nàng nhìn người "kỳ quái" trước mắt, ngáp một cái, dùng bàn tay nhỏ xíu dụi dụi con mắt, tựa vào vai hắn ngủ thiếp đi.

Đợi hơi thở nàng trở nên đều đều, Đạm Đài Tẫn mới dần lấy lại tinh thần.

Tiểu nữ trong ngực hắn ngủ say sưa.

Ánh sáng trên bầu trời ngày càng ảm đạm, những chú chim ca hát vừa nãy giờ đã bay đi, chúng quanh Đạm Đài Tẫn vẫn lộ ra vẻ cổ quái.

Dù cho ở bất kỳ nơi nào, bầu trời cũng sẽ không tối nhanh đến như vậy.

Đạm Đài Tẫn không còn cách nào, đành một tay ôm đứa trẻ tiến về phía trước. Đi được không bao xa, hắn trông thấy một căn phòng trúc thấp thoáng ánh nến.

Phòng trúc bốn phía hoa nở, đom đóm bay múa, thậm chí còn có hoa quỳnh nở rộ vào ban đêm, truyền đến mùi thơm giống với người trong ngực.

Đạm Đài Tẫn ôm tiểu Tô Tô đi vào.

Hiện giờ bốn phía đều lờ mờ, chỉ có chỗ này là sáng sủa, hắn muốn tìm cái gì đó, vậy nên chỉ có thể đến nơi này.

Bên trong phòng trúc có một chiếc giường xinh đẹp tinh xảo, ngừng một chút, hắn đem đứa trẻ đang ngủ say xưa đặt lên đó.

Chung quanh an tĩnh lại, hắn ho khan hai tiếng, nôn ra từng đợt từng đợt máu tươi.

Đạm Đài Tẫn nhạy bén trông thấy chỗ ánh nến phản chiếu có một cái bóng nhẹ nhàng đi tưới.

Đạm Đài Tẫn híp híp mắt, một tia chớp trong lòng bàn tay hắn đánh tới.

Hình bóng kia run rẩy, một lần nửa ẩn trong bóng tối, không tiêu tán.

Đạm Đài Tẫn nhíu mày lại, hắn ngủ không được, trông coi Tô Tô, chờ đến hừng đông ở nơi cổ quái này.

Thế nhưng khi tia sáng mặt trời đầu tiên xuất hiện, chớp mắt tiểu nữ trước mặt hắn bỗng nhiên biến mất không thấy gì nữa.

"Lê Tô Tô!"

Toàn bộ phòng trúc cũng hóa thành hư vô.

Đạm Đài Tẫn chạy ra, bầu trời bên ngoài ảm đạm, chỗ tối mà vừa nãy tiểu nữ biến mất thay vào đó là bụi gai, một cái bóng cao lớn chậm rãi đứng thẳng lên.

Sau lưng nó, tiểu nữ đang ngủ trên một đài sen nở rộ bị mang đi.

Vô số Võng bắt đầu dung hợp thành một cái đầu sinh ma giác, đánh về phía Đạm Đài Tẫn.

Đạm Đài Tẫn cũng tối mặt nhìn nó.

"Ngươi muốn chết!"

Linh kiếm của hắn đã vỡ vụn, sư tôn Tiêu Dao tông cho thứ đồ vật quá mức vô dùng, ở chỗ này căn bản không thể sử dụng được.

Nhưng mà có một thứ có thể sử dụng được... Nó lại mang theo ma khí nặng nề, sẽ khiến linh căn thuần túy của hắn bị vấy bẩn.

Đạm Đài Tẫn lấy máu làm vật dẫn, một thanh Ma nỏ trạm khắc hình rồng màu tím hiện ra trong tay hắn.

Ma nỏ lấy oán khí làm thức ăn, chớp mắt hiện ra trong tay hắn, đôi mắt đen láy của hắn thoáng ánh lên màu đỏ yêu dị.

Đạm Đài Tẫn biết nếu đã vào Tiên Đạo, nhất định không thể sử dụng Ma khí.

Nhưng hắn không nghĩ nhiều như vậy, đoạt nàng khỏi hắn ắt phải chết, toàn bộ đều phải chết!"

Nếu như có các đại năng của Tiên giới ở đây, nhất định sẽ khiếp sợ vũ khí trong tay hắn, đó là Thượng cổ Đồ Thần nỏ, có thể mê hoặc người khác, dẫn đến gϊếŧ chóc.

Đồ Thần nỏ ngay khi xuất hiện, màn trời đánh xuống sấm sét màu tím như muốn xé rách cả bầu trời, gầm thét đánh về phía Võng yêu.

Trên mặt đất bị trăm trượng bị đánh đến nứt ra, Võng yêu kêu gào thảm thiết rơi trên mặt đất.

Chiếc giày thêu cá xăm của thiếu niên dẫm lên chúng.

Hắn mắt đỏ yêu dị, liếm liếm môi: "Ngoan, nói ta biết, nàng đang ở đâu?"

" Xùy, không biết nói sao..." Thiếu niên cười buồn, "Cũng tốt, vậy thì chết đi."

Đồ Thần nỏ trong tay hắn mang theo Tử Lôi, gϊếŧ sạch bọn Võng yêu đang lít nha lít nhít trên mặt đất.

Bên tai tràn đầy tiếng cười phóng túng, Đạm Đài Tẫn giang hai cánh tay, mở ra Sát Lục Chi Tâm, thoáng chốc biến mất.

*

"Đây là đâu?"

Trên đài sen Tô Tô mở mắt ra, nàng lay cánh hoa nhìn xuống, trông thấy một mảnh sơn cốc xinh đẹp.

Sơn cốc đang là mùa xuân, nở rộ những bông hoa tươi thắm.

Đài sen điên cuồng mang nàng chạy trốn, một thanh âm hoảng sợ nói: "Nhanh, nhanh cùng ta vào trong, kẻ đáng sợ kia sắp đuổi kịp chúng ta rồi. Này nhé, hắn đã gϊếŧ chết chủ nhân của Võng yêu, không biết có lai lịch gì."

Tô Tô giơ tay vồ một cái, nắm chặt một thanh Đàn Không xinh đẹp tinh xảo màu băng lam.

Đàn Không nhanh chóng thu nhỏ, nằm gọn trong lòng bàn tay nàng, dùng thanh âm cao hứng trẻ con nói: "Ngươi có thể trông thấy ta sao?"

Tiểu Tô Tô gật đầu.

Đàn Không nói: "Nơi này là Thiên Lý Họa Quyển, ta chỉ có thể mang ngươi trốn vào trong này. Quá Khứ kính lưu giữ lại cảnh tượng Thượng cổ. Ở trong Thương Nguyên Bí Cảnh cũng đủ đã lấy giả làm thật, ngươi vừa mới bước vào cảnh tượng lúc đại yêu sinh ra. Nếu ngươi không đi, Võng sẽ đem ngươi xử đẹp."

"Thiên Lý Họa Quyển?"

Trông thấy ánh mắt cái hiểu cái không của tiểu nữ, Đàn Không hắng giọng một cái, dùng giọng trẻ con non nớt nói: "Giới thiệu một chút, ta chính là Thần khí cuối cùng còn hình dạng hoang hảo, lợi hại nhất lục giới thập phương – Trọng Vũ Đàn Không, sinh ra khí linh!"

"Ngươi thật lợi hại, khí linh."

Đàn Không uốn nắn nàng, nói: "Không được gọi là khí linh, gọi là "Trọng Vũ"!"

Tiểu nữ gật gật đầu, nói: "Trọng Vũ."

Đàn Không trong tay nàng xoay một vòng, nói: "Ngươi phải gọi ta là Trọng Vũ linh tôn."

"Trọng Vũ linh tôn." Tiểu Tô Tô hỏi, "Ngươi muốn mang ta đi đâu?"

Nói đến đề tài này, Trọng Vũ cao hứng nói: "Ta chờ ngươi rất nhiều năm, có người muốn gặp ngươi."

"Là ai?"

Trọng Vũ dừng một chút, nói: "Là chủ nhân của Thương Nguyên Bí Cảnh, cũng là chủ nhân của ta. Người rất yêu thương ngươi, sẽ không làm tổn thương ngươi. Ngươi vừa mới suýt chút nữa bị Quá Khứ Kinh nhiếp hồn, hiện tại hồn phách bất ổn, Thiên Lý Họa Quyển là thứ người dùng bảo vệ ngươi, đang giúp ngươi dưỡng hồn, trong bức tranh này mỗi một ngày ngươi sẽ lớn thêm một tuổi, rất nhanh liền sẽ trưởng thành, khôi phục tiên pháp cùng ký ức."

Tô Tô nhìn thấy nó không có ác ý gì, thế là nói: "Tốt."

Đài sen chở Tô Tô, một người một đàn bên trong bức tranh phi hành, mắt thấy phía trước chính là sơn cốc, Trọng Vũ hưng phấn nói: "Đến rồi, người ở bên trong chờ ngươi."

Nhưng khi đài sen vừa chạm đến kết giới, từ không trung bỗng xuất hiện một huyền y thiếu niên.

Hắn đưa tay, mũi tên Đồ Thần nỏ nhắm thẳng vào Trọng Vũ, Trọng Vũ hoảng hồn, khóc trốn vào ngực Tô Tô: "Cứu mạng, cứu mạng!"

Nó nằm trên bàn tay Tô Tô khóc lóc nỉ non, hoàn toàn không có chút vẻ tự tin như ban nãy.

Tô Tô bưng lấy nó, nghi ngờ nói: "Ngươi không phải là Tiên khí lợi hại nhất lục giới thập phương sao?"

Trọng Vũ ủy khuất nói: "Cũng phải có người sử dụng mới được chứ, chủ nhân lợi hại thì ta mới lợi hại, còn nữa, trên tay hắn có Đồ Thần nỏ."

Nó lại rút vào trong ngực Tô Tô.

Tiểu Tô Tô ngẩng đầu, nhìn người mới tới.

Thiếu niên đứng trên không trung, dáng người mảnh khảnh. Vạt áo màu đen bị gió thổi tung bay, khóe môi hắn nhếch lên ý cười, đôi mắt đỏ hoàn toàn lạnh lẽo, quanh thân ma khí tàn phá bừa bảy, máu chảy xuống từ lòng bàn tay.

Tiểu nữ ngơ ngác nhìn hắn, rồi cũng mau chóng khóc òa lên.

Tô Tô đang dưỡng hồn, chuyện gì cũng không hiểu, trời sinh linh thể vô thức nói cho nàng biết khí tức này không phải của người thích nàng vừa nãy.

Nàng nhớ tới lời hắn nói, hắn hận nàng. Hận nàng, liệu rồi hắn có gϊếŧ nàng không?

Đạm Đài Tẫn trước mắt một màu đỏ ngầu, hắn đã gϊếŧ vô số Võng cản đường hắn, ma khí ủ dột trên lông mi hắn. Đôi mắt lạnh như băng của thiếu niên không một chút tình cảm nhìn lấy bọn nàng.

Thời điểm tay hắn với tới, tiểu Tô Tô trong cái khó ló cái khôn, vội vàng nắm lấy cổ tay hắn, nói: "Ngươi đúng gϊếŧ chúng ta, ta lớn lên sẽ rất lợi hại, có thể bảo vệ ngươi!"

Trọng Vũ trong ngực nàng tuyệt vọng nghĩ, cái cam kết kiểu gì vậy trời! Đối phương hiện có thể nói là đã nhập ma, người nhập ma, nghe không vô bất kì lời nói nào, bản thân đã trở thành nô ɭệ của ma khí.

Huống chi đây lại là Đồ Thần nỏ đoạt thần trí của người khác, Đồ Thần nỏ xuất ra sẽ không chừa đường sống, vừa có thể đạt được sức mạnh vô thượng, đồng thời lại biết thành tên điên trong mắt chỉ có gϊếŧ chóc.

Không biết Đồ Thần nỏ vì sao lại ở trong tay người này, đây không phải là đồ vật thời Thượng Cổ đã bị chôn vùi ở Minh giới rồi sao?

Trọng Vũ cắn răng, chuẩn bị sử dụng toàn lực đánh một trận với người vừa tới, bảo vệ Tô Tô trốn thoát.

Nhưng sau một khắc, lại nghe thấy thiếu niên thấp giọng lặp lại: "Bảo vệ ta?"

Tiểu nữ đáp lại: "Đúng, bảo vệ ngươi!"

"Ngươi định... gạt ta sao?"

Tiểu nữ lắc đầu.

Thần

Advertisement
sắc thiếu niên đấu tranh một hồi, du͙ƈ vọиɠ gϊếŧ chóc trong mắt chớp tắt, cuối cùng yên tĩnh lại. Trọng Vũ kinh ngạc xem một màn này, Đồ Thần nỏ trong tay huyền y thiếu niên biến mất, màu đỏ trong mắt hắn rút dần, trở lại thành màu đen láy.

Không còn ma khí tàn phá bừa bãi nữa, Trọng Vũ rốt cuộc cùng thấy rõ bộ dáng của hắn lúc đầu.

Đúng là một khuôn mặt xinh đẹp, đẹp đến không tưởng nổi. Bởi vì mất máu quá nhiều, làn da hắn trở nên tái nhợt, đôi môi mang một màu đỏ tươi hoa lệ.

Dưới ánh mắt thấp thỏm của một người một đàn, hắn ngồi xổm xuống, ôm lấy tiểu nữ từ trên đài sen xuống.

Trọng Vũ lấy lại tinh thần, vội vàng nói: "Chờ một chút! Không thể rời đi, ta muốn dẫn nàng đi vào trong sơn cốc."

Thiếu niên ánh mắt lạnh lẽo nhìn Trọng Vũ.

Trọng Vũ yếu ớt nói: "Đi, đi mới có thể rời khỏi Thiên Lý Họa Quyển cùng Thương Nguyên Bí Cảnh. Ta, ta không có lừa ngươi, đây là chấp niệm của chủ nhân bí cảnh, người... đã chờ rất nhiều năm."

"Thương Nguyên bí cảnh có chủ nhân?"

"Đương nhiên."

Đạm Đài Tẫn như đang có điều suy nghĩ, có thế tạo ra bí cảnh, chỉ có thể là Thượng cổ Đại năng. Người như vậy, chấp niệm muốn được nhìn thấy Tô Tô, vậy Tô Tô và người đó rốt cuộc có quan hệ gì?

Trọng Vũ giải thích xong, mong chờ nhìn Đạm Đài Tẫn, tin rằng hắn sẽ ôm Tô Tô cùng nhau đi vào, nào ngờ Đạm Đài Tẫn lại lạnh lùng quay người rời đi.

Nhìn thấy bọn họ cách sơn cốc ngày càng xa, thiếu niên dự định tay không xé rách Thiên Lý Họa Quyển trước mắt, Trọng Vũ vội vàng phát ra một trận sóng âm, ý đồ ngăn cản bước chân của Đạm Đài Tẫn.

"Phụ thân nàng muốn nhìn nàng một chút!" Trọng Vũ rốt cuộc cũng phải nói.

Lời vừa dứt, tiểu Tô Tô tò mò thò đầu ra: "Phụ thân của ta?"

Trọng Vũ biết nàng đang dưỡng hồn, tương lai không có đoạn kí ức này, điều này vốn dĩ cũng là dự tính ban đầu của chủ nhân ở Thương Nguyên bí cảnh, mong nàng không chút gánh nặng mà sống.

Trọng Vũ mệt mỏi nói: "Phụ thân của ngươi, cũng là chủ nhân của ta và Thương Nguyên bí cảnh. Sau Thần Ma đại chiến, người thân tử đạo tiêu, đến nay đã gần vạn nắm. Chủ nhân thân là chủ của Võng, Thượng Cổ Yêu vương, bởi vì nhận lệnh của Ma Thần mà không thể không đả thương Thần nữ Sơ Hoàng, về sau mới biết được, Sơ Hoàng đã mang thai con của hắn, bởi vì một kích kia mà Tô Tô sinh ra liền không có khí tức."

"Thần nữ Sơ Hoàng vô cùng đau đớn và cũng hận người đến cực điểm. Hủy đi tơ tình của mình, lấy Cửu Thiên Câu Ngọc làm vật dẫn Thời Không chi lực, tại lục giới vì nữ nhi mà ngưng hồn. Nếu ta đoán không sai, mãi đến năm trăm năm trước, Tô Tô mới có thể phá xác xuất thế.

Thanh âm Trọng Vũ trở nên bi thương: "Thời điểm chủ nhân chết trên chiến trận đã rút ra Hộ Tâm Lân, hy vọng phù hộ Thần nữ cùng Tô Tô bình an. Người rút tơ tình của chính mình đưa cho Thần nữ Sơ Hoàng. Tiếc nuối duy nhất của người, là không thể trông thấy Tô Tô lớn lên."

Đạm Đài Tẫn mặt không chút cảm xúc lắng nghe.

Tơ tình, Hộ Tâm Lân, tất cả trùng hợp nằm trong tay Diệp Băng Thường vào năm trăm năm trước.

Yêu Vương vốn dĩ không biết, Hộ Tâm Lân của hắn không hề đến tay Sơ Hoàng cùng nữ nhi của hắn, ngược lại lưu lạc đến phàm trần.

Truy cứu lại những chuyện này vào lúc này không có ý nghĩa gì nữa.

Trọng Vũ sợ Đạm Đài Tẫn không lung lay, mang theo Tô Tô đi thẳng một mạch.

Nó vội vàng nói: "Chủ nhân ta không xấu! Người yêu Sơ Hoàng, cũng vì vô ý mà tổn thương con gái ruột. Rất nhiều năm về sau, người sưu tập vô số thiên tài địa bảo, mong muốn nữ nhi của mình tỉnh lại. Người còn tự tay rèn đúc Trọng Vũ Đàn Không, hy vọng sau này có thể bảo vệ nàng. Chỉ tiến đột nhiên Thần Ma đại chiến xảy ra, người không kịp giao phó lại tất thảy."

Thân thể của hắn cùng hồn phách tan biến, chỉ còn một tia chấp niệm lưu ở bên trong Thương Nguyên bí cảnh, muốn nhìn nữ nhi của mình một chút.

Trọng Vũ cũng là bởi vì nguyên nhân này mới mở ra Thiên Lý Họa Quyển, Tô Tô có thể một ngày một tuổi, trưởng thành ngay trong Họa Quyển, tính toàn tâm nguyện duy nhất của chủ nhân.

Đạm Đài Tẫn quả nhiên không lung lay, dù cho có tơ tình, nhưng một kẻ vừa sinh ra liền không có một ngày nhân được sự quan tâm của người thân, vĩnh viễn sẽ không hiểu hai chữ "phụ thân" đối với một người mà nói có ý nghĩa như thế nào.

Hắn mang theo Tô Tô rời đi, bỗng tiểu nữ trong ngực níu lấy cổ áo của hắn, nói: "Ta muốn đi gặp cha!"

Dứt lời, nàng không màng nhào tới Trọng Vũ Đàn Không trước mặt.

Cách tay Đạm Đài Tẫn xiết chặt, gắt gao ôm lấy nàng.

Tiểu nữ vành mắt đỏ hoe, nàng dù không hiểu nhiều những chuyện mà Trọng Vũ nói, nhưng huyết mạch tương liên, dù là không hiểu, nàng cũng vô thức mong muốn làm gì đó.

Đạm Đài Tẫn nhìn đôi mắt trẻ con quật cường của nàng, nói: "Ta dẫn ngươi đi."

Trọng Vũ bay lên không trung, vui sướng dẫn đường cho bọn họ.

Nó đóng lại Thương Nguyên bí cảnh, từ nay về sau, nó cuối cùng cũng có thể ra khỏi nơi này.

Rất nhiều năm Trọng Vũ không có người cùng trò chuyện nên lảm nhảm rất nhiều thứ với Tô Tô.

Trọng Vũ nhìn thiếu niên đang ôm lấy Tô Tô, trong lòng vẫn nhớ đến cảnh tượng kia, nó thầm biết Đạm Đài Tẫn rất nguy hiểm, nhìn không được hỏi: "Trên người ngươi làm sao lại có Đồ Thần nỏ?"

Đồ Thần nỏ không phải đã rơi xuống Minh giới rồi sao, hơn nữa loại Ma khí kiêu ngạo cuồng vọng này làm sao có thể chấp nhận thuần phục một người Tu chân?

Trọng Vũ nhìn ngang nhìn dọc, không tìm được chút ma khí nào trên người thiếu niên.

Chắc chắn không phải giả mạo người tu tiên.

Đạm Đài Tẫn có thể sử dụng Đồ Thần nỏ lại còn có thể thu hồi Ma khí đi, quả là một loại thiên phú đáng sợ!

Nếu để người bên ngoài biết được, không phải tiên thì cùng là ma, đều sẽ không bỏ qua cho hắn.

Ma giới hận không thể tôn hắn làm Ma Quân, Tiên giới sợ không thể loại bỏ hắn.

Trọng Vũ giấu ở bí cảnh gần vạn năm, là Thần khí cuối cùng trên đời không người nào biết được, nó được Thượng Cổ Yêu vương hao tâm phí lực tìm kiếm tài liệu, mời Luyện khí sư rèn đúc, không so được với Thượng cổ Thần khí tồn tại tự nhiên, đối với yêu ma cũng bẩm sinh không có thành kiến.

Cho dù là như thế, Trọng Vũ vẫn cảm thấy kinh hãi. Chủ nhân Thượng Cổ Yêu vương lợi hai như vậy cũng không thể sử dụng Thần khí. Chỉ là một thiếu niên tu tiên bậc Kim Đan kỳ mà lại có thể sử dụng được Ma khí, hắn rốt cuộc là ai?

Đạm Đài Tẫn cúi đầu, tiểu nữ trong ngực hắn cũng không chớp mắt nhìn hắn, nàng nhạy cảm cực kỳ, hỏi một vấn đề tượng tự với Trọng Vũ, có điều nàng thẳng thắng hơn: "Ngươi là người xấu sao?"

Hắn nhìn chăm chú lên chu sa giữa mày nàng, nói: "Không biết."

Chuyện này không được quyết định bởi ta, mà là ngươi.

Sau này khi ra khỏi Thương Nguyên bí cảnh, ngươi sẽ rời khỏi người xấu, sẽ yêu... một người tốt sao?

Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.so/eCMmnj
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện