Hắc Nguyệt Quang Cầm Chắc Kịch Bản BE

Âm u (Người sống vĩnh viễn tranh không thắng người chết)


trước sau

Advertisement

Chap 117: ÂM U (NGƯỜI SỐNG VĨNH VIỄN TRANH KHÔNG THẮNG NGƯỜI CHẾT)

Trong kết giới, Đạm Đài Tẫn cùng Tự Anh đi vào, Cửu Chuyển Huyền Hồi Trận ở phía trên, tẩy tủy ấn xoay chầm chậm, tẩy tủy ấn của Thao Thiết chi hồn vốn trong suốt, nay đã có thực hình.

Chín phương có chín cánh cửa, bên trên bén nhọn, hội tụ thành một cái "Tụ Linh đấu", tẩy tủy ấn liền tại vô hình tranh đấu phương, hút linh khí từ trời đất.

Linh khí bị Huyền Hồi Trận không ngừng hút vào biến thành ma khí rồi tán ra từ phía dưới, một lần nữa trở về trời đất, cung cấp cho các yêu ma tu luyện.

Chung quanh ma khí đậm đặc, tiếng quỷ khóc khắp nơi.

Tự Anh lúc trước đi sát phát mấy môn phái, dùng máu của họ để mở Huyền Hồi Trận. Rất nhiều tiên hồn còn vương vấn ở chỗ này, nhiễm ma khí, trở thành linh hồn trấn thủ Huyền Hồi trận, này đêm khóc nỉ non.

Đạm Đài Tẫn đưa tay, nắm chặt lấy một sợi tàn hồn thì nhận ra ngay: "Quá Hư chưởng môn hồn phách."

"Đúng vậy." Tự Anh cười nói, "Lão nhân này tu vi không tồi, đến nay hồn phách không hề bị nhiễm ma khí, muốn đem hắn luyện thành thủ trận linh, Tự Anh phải tốn không ít sức lực."

Tự Anh quan sát biểu lộ của Đạm Đài Tẫn, Đạm Đài Tẫn nắm chặt ngón tay, bóp nát tàn hồn của Quá Hư chưởng môn: "Minh ngoan bất linh".

Tàn hồn vỡ vụn, Đạm Đài Tẫn vung tay áo, tàn hồn của Quá Hư chưởng môn bay về phía nơi hẻo lánh, hoàn toàn biến thành ma khí.

Tự Anh che miệng, cười thầm.

Vốn trong lòng nàng nghi hoặc rằng, Ma Quân hiện giờ theo lý thuyết thì có thể cùng Thượng Cổ Ma Thần ngang tài ngang sức. Bởi vì tà cốt của Đạm Đài Tẫn đã tiêu tán vào năm trăm năm trước, Tự Anh sợ rằng tâm hắn còn hướng về những tu sĩ kia.

Bây giờ xem ra có lẽ do mình quá lo lắng nên sinh nghi vị trời sinh Ma Thần này, thủ đoạn tàn nhẫn, thực lực cũng khiến người khác phải kinh hãi.

Có thể tay không bóp nát hồn phách người khác.

"Cửu Chuyển Huyền Hồi Trận ngày càng cường đại, hơn phân nửa nhan gian đều ám ma khí, không bao lâu nữa sẽ tích đủ ma khí để mở trận." Tự Anh híp mắt nói, "Thế nhưng mấy ngày trước, bên trong Cửu Chuyển Huyền Hồi Trận lại xuất hiệm linh khí."

Không nói cũng biết, Huyền Hồi Trận có vấn đề.

Đạm Đài Tẫn trong lòng cười lạnh một tiếng, biến ra Trảm Thiên Kiếm. Trảm Thiên Kiếm bay về phía bên trong trận pháp, lấy ra một cái Ngân Ngư Linh Đan.

Tự Anh nhìn thấy Linh Đan, ánh mắt lạnh lùng: "Có vẻ như là thứ mà lão Tiêu Dao tông kia để lại quấy phá."

Đạm Đài Tẫn đem Ngân Ngư Linh Đang ném cho nàng, đi khỏi trận pháp, kết giới phía sau bọn hắn đóng lại.

Tự Anh hủy đi Linh Đan, đuổi kịp hắn: "Nghe nói Kinh Diệt đại nhân đêm qua hiến vài ả Ma Cơ cho Ma Quân?"

Đạm Đài Tẫn nhìn bọn Huyết Nha đang khúm núm, nói: "Tin tức chỗ ngươi đến nhanh đấy."

"Thiếp cũng không phải ghen." Tự Anh tay khoác lên vai hắn, mân mê ngón tay, "Bọn chúng chỉ là đám Ma Cơ cấp thấp, không xứng với Ma Quân. Ma Quân có thể cho bọn chúng tu vi, vậy chúng có thể cho Ma Quân cái gì?"

Tự Anh yêu kiều cười nói: "Thiếp từ Thượng Cổ sinh ra, sống cùng trời cùng đất, vì ngài mà biến lục giới thành yêu ma, giúp ngài trở thành Ma Quân. Chưa kể..."

Tự Anh dừng lại, đôi mắt đầy mê hoặc: "Ma Quân không muốn biết ở Thượng Cổ chúng thiếp tu luyện cô đơn thế nào...A!"

Lời nàng còn chưa nói hết, bàn tay xoa xoa lên cánh tay Đạm Đài Tẫn đột nhiên tê rần.

Tự Anh vội vàng rút tay mình lại, cắn môi nói: "Ma Quân."

"Tự Anh." Đạm Đài Tẫn xích lại gần bên tai nàng, giọng mỉa mai cười nói, "Có cần bản tôn phải nhắc nhở ngươi là, dưới lớp da thân thể mỹ nhân này của ngươi, chỉ là một...thứ thân xác mục nát không?"

Tự Anh mặt biến sắc, ánh mắt thất thần. Hàng vạn năm nay, dù cho tất cả mọi người đều biết sự thậ nay, nhưng xưa nay chưa ai dám nói điều đó ở trước mặt nàng.

"Hạn Bạt" nói trắng ra chính là một loại cương thi Thượng Cổ, không có máu, chỉ có sức mạnh cường đại, dung nhan lại đáng sợ.

Thời điểm Tự Anh đi theo Thượng Cổ Ma Thần, liền yêu thích hắn, thế nhưng Thượng Cổ Ma Thần lại không gần nữ sắc, chỉ có dã tâm.

Ma Quân trẻ tuổi hiện tại này đã nguyện ý theo đạo, Tự Anh bỗng nhiên thèm khát sức mạnh của hắn,

Sinh ra liền trở thành Ma Quân, không ai với tới được.

Trái tim của người này, so với vị Ma Quân trước kia càng thêm lạnh lẽo, đôi môi mỏng của hắn phun ra câu chữ sắc như đao, mang thêm phần khinh miệt nhục nhã.

Tự Anh nắm chặt nắm đấm, phẫn nộ cùng tư vị không cam lòng chỉ có nàng mới biết.

Nếu là những người khác dám nói với nàng những lời như vậy, sớm đã bị nàng chém thành trăm mảnh. Hết lần này tới lần khác nàng tự nhủ thiếu niên mặc huyền y trước mắt nàng là quân vương, nàng đành phải nhẫn nhịn, một lần nữa mỉm cười: "Tự Anh rõ."

Đạm Đài Tẫn cong môi, nói: "Ngươi rất thông mình, so với xuẩn vật Kinh Diệt kia thì thông minh hơn nhiều, ngươi dù sao cũng nên hiểu rõ, thứ gì nên nghĩ tới, thứ gì không nên."

Dứt lời, Đạm Đài Tẫn cũng không muốn biết biểu cảm của Tự Anh, biết mất ở trong rừng rậm.

*

Hắn trở lại Ma Cung, không ngoài dự liệu, vị tiểu Ma Cơ kia không có ở trên giường.

Đạm Đài Tẫn cất bước, đi vào trong mật đạo.

Công Dã Tịch Vô bị giam ở bên trong.

Đạm Đài Tẫn đi đến, lân hỏa màu lam yếu ớt sáng lên, Đạm Đài Tẫn thản nhiển đến trước mặt Công Dã Tịch Vô ngồi xuống.

"Thế nào, gặp nàng ấy chưa?" Đạm Đài Tẫn lúc nói những lời này mang theo ý cười, nhưng đôi mắt thì lạnh lẽo.

Công Dã Tịch Vô ngước mắt, đôi môi của huyền y thiếu niên đỏ lên dưới ánh sáng màu lam của lân hỏa, hắn quả nhiên đẹp đẽ tinh xảo, thần sắc lộ ra vẻ chán ghét với mình.

"Thương Cửu Mân, ngươi rốt cuộc muốn cái gì?"

"Thương Cửu Mân?" Đạm Đài Tẫn chống cằm, "Bản tôn suýt nnữa thì quên, bản thân ngươi không có kí ức của kiếp trước. Công Dã Tịch Vô, hoặc có thể gọi là Tiêu Lẫm, bản tôn muốn cùng ngươi đánh cược, thế nào?"

Công Dã Tịch Vô bình tĩnh nhìn hắn, như nhìn một hạt bụi phảng phất.

Đạm Đài Tẫn cong môi đầy ác ý: "Người như ngươi, sinh ra liền hơn người khác một bậc, được bạn người ngưỡng mộ. Thế nhưng ngươi đoán xem, nếu như ngươi mất đi linh lực, trở thành một người bình thường, bọn họ có còn tôn kính ngươi không?"

Công Dã Tịch Vô lạnh lùng nhìn Đạm Đài Tẫn, hắn không hiểu tư thù của Đạm Đài Tẫn đối với mình từ đâu mà tới.

"Xùy, cẩn thận." Đuôi mắt Đạm Đài Tẫn nhếch lên, cười nói, "Phàm nhân có đôi khi, so với yêu ma còn đáng sợ hơn."

Đang lúc cười nói, Đạm Đài Tẫn giơ tay lên, phong ấn linh lực của Công Dã Tịch Vô.

Công Dã Tịch Vô trên thân xiếng xích theo đó rơi xuống, linh lực bị phong ấn, Công Dã Tịch Vô không khác gì một phàm nhân, sắc mặt hắn tái nhợt, không nói gì.

Đạm Đài Tẫn thương hại nhìn hắn, không ngăn được

Advertisement
mình cười phá lên.

Sau một khắc, Công Dã Tịch Vô vốn không còn sức lực bên trong tay áo xuất hiện một cây trâm màu vàng, đâm vào tim Đạm Đài Tẫn.

Đạm Đài Tẫn nhìn chiếc trâm, nụ cười trên mặt nhạt dần.

Trong đó có khí tức của Tô Tô.

Vốn dĩ là Tô Tô đưa nó cho Công Dã Tịch Vô để phòng thân, song Công Dã Tịch Vô lại lựa chọn dùng nó để gϊếŧ hắn.

Hắn cúi đầu, rút chiếc trâm kia ra, mặt không cảm xúc vuốt vuốt.

Công Dã Tịch Vô nhắm mặt, vẫn là không nhìn được liền hỏi: "Người đã làm gì tiểu sư muội rồi?"

Trên người Đạm Đài Tẫn cũng mang khí tức của Tô Tô.

Các tu sĩ quen biết nhau, ắt tự nhận ra khí tức của nhau. Công Dã Tịch Vô biết rõ, người trước mắt này cố ý để hắn biết.

Đạm Đài Tẫn cười nói: "Ngươi đoán xem?"

Vẻ bình thản dối trá bị phá vỡ, Công Dã Tịch Vô từ đầu đến cuối vốn lạnh nhạt với Đạm Đài Tẫn đột nhiên trong mắt tức giận bừng bừng.

Đạm Đài Tẫn cũng không mấy để ý, trong lòng hắn vẫn đang cảm thấy âm u, không giây phút nào không cảm thấy ghen tỵ với người đang ở trước mắt này.

Dù thời gian có trôi qua bao lâu, vẫn đáng ghét như xưa.

Lê Tô Tô đến bên mình, mãi mãi luôn có mục đích. Ngày xưa là vì muốn hủy tà cốt của hắn, bây giờ là vì muốn hủy Cửu Chuyển Huyền Hồi Trận.

Nàng luôn lừa gạt mình, có nhiều thứ nếu biết được sự thật, tựa như đâm vào trái tim một cây đinh Tiêu Hồn.

Nhưng Lê Tô Tô vĩnh viễn không bao giờ làm điều đó với Tiêu Lẫm hay Công Dã Tịch Vô.

Năm trăm năm trước, nàng yêu Tiêu Lẫm. Năm trăm năm sau, cũng không màng tất cả đến Ma Vực tìm Công Dã Tịch Vô.

Song, Tiêu Lâm giờ chỉ là một phế nhân, chỉ cần ban chỉ còn đang trong tay mình, chỉ cần trên người mình có thứ mà Lê Tô Tô muốn, dù tâm của nàng không đặt ở trên hắn, nhưng người cũng phải đến tìm hắn.

Công Dã Tịch Vô cau mày, tiểu sư muội của hắn, đã cùng với ma vật này ở cùng một chỗ sao?

"Bản tôn không gϊếŧ ngươi, sống hay chết, phụ thuộc vào vận mệnh của ngươi." Đạm Đài Tẫn lạnh lùng nói, "Cút đến nhân gian đi, càng xa càng tốt."

Chí ít hắn còn sống ngày nào, vĩnh viễn không muốn nhìn thấy Công Dã Tịch Vô xuất hiện trước mắt hắn ngày đó.

Đạm Đài Tẫn vung tay áo, Công Dã Tịch Vô biến mất.

Hắn biết, hắn không thể gϊếŧ Tiêu Lẫm. Năm trăm năm trước hắn đã hiểu, người sống vĩnh viễn tranh không thắng người chết.

Nhưng nếu lần nà... Tiêu Lẫm là ngươi sống sót còn mình là kẻ chết đi thì sao?

Đạm Đài Tẫn mặt không lộ chút cảm xúc nhìn về khoảng không trước mắt, hồi lâu mới ra khỏi mật đạo.

*

Tô Tô ban ngày ở thủy lao nhìn lại mình, cảm thấy không kiên trì được mấy ngày nữa.

Tô Tô chỉ có thể ở đây trong bảy ngày nữa để lấy ban chỉ, phá hủy Cửu Chuyển Huyền Hồi trận.

Kinh Diệt nghe nói Ma Quân lưu lại qua đêm với tiểu Ma Cơ hắn tiến cử nên hôm nay lại để Tô Tô đi đưa rượu.

Những bình Say Thần nhưỡng hắn mang đến, đế vương nhân gian chắc chắn không thể uống nổi một bình.

Cái này vừa lúc phù hợp với tâm ý Tô Tô.

Nàng cho thuốc vào trong Say Thần nhưỡng, chỉ cần Đạm Đài Tẫn uống một giọt, liền bất tỉnh nhân sự.

Hiện tại nàng đã biết Cửu Chuyển Huyền Hồi trận ở đâu, chỉ cần ban chỉ để mở kết giới thôi.

Nàng bưng bầu rượu tiến vào cung điện của Đạm Đài Tẫn.

Tô Tô tiến đến, hắn có chút để ý, nói: "Tới đây."

Tô Tô đi qua, phát hiện bên trong Thủy kính là Cù Huyền Tử và bọn người Thanh Vô trưởng lão, Thanh Khiêm trưởng lão.

Toàn bộ bọn họ đang bị giam ở một nơi âm u.

Tô Tô giật mình, chợt phát hiện điều bất hợp lí.

Tự Anh không đủ năng lực để đánh bại nhiều người ở Tiên giới như vây, Đạm Đài Tẫn không hề ra khỏi Ma Vực, các tu sĩ không có khả năng bị bắt.

Nàng hoang mang nhìn Đạm Đài Tẫn, hắn vừa vặn cũng đang nhìn nàng, mỉm cười nói: "Thấy thế nào?"

"Ma Quân, bọn họ là ai?" Nàng ra vẻ không biết, hiếu kì hỏi.

Đạm Đài Tẫn thấp mắt, ngón tay quấn lấy tóc của nàng, kéo nàng ngồi ở ghế đá bên cạnh: "Hành Dương tông, Xích Tiêu tông chưởng môn cùng các trưởng lão."

Nàng lộ ra vẻ hâm mộ, hắn cười cười: "Đương nhiên, đều là giả."

"Giả?"

"Yêu ma do Huyễn Nhan châu biến ra thôi." Hắn hờ hững nói, sợi tóc của thiếu nữ mềm mượt như thác nước, cảm giác vô cùng tốt, hắn có chút hứng thú nhìn nàng, "Ngươi nói xem, mấy người như Xích Tiêu tông chưởng môn, Hành Dương tông, có mấy ai có thể gϊếŧ được hả?"

Ánh mắt của Tô Tô dịu xuống: "Ma Quân thật thông minh."

Đạm Đài Tẫn phát tay, Thủy kính liền biến mất.

Đây là mưu kế của Tự Anh, hồn phách và linh khí của Cửu Chuyển Huyền Hồi trận không đủ, Tự Anh vội vã muốn đánh tiên môn.

Đạm Đài Tẫn thuận miệng liền nói cho tiểu gian tế bên cạnh nghe.

"Hôm nay tu vi gì?" Đạm Đài Tẫn lạnh nhạt hỏi.

Tô Tô ngẩng đầu, vốn muốn nói "Ngưng Nguyên" thì đột nhiên nghĩ ra cái gì đó, nàng cắn răng cười nói: "Đa tạ Ma Quân, thiếp đã đạt tới cảnh giới "ý muốn" rồi."

Ta thật đúng là cảm ơn ngươi.

Trong mắt của hắn đột nhiên mang mấy phần ý cười, không khống chế nổi yêu nghiệt kia: "Được lắm."

Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.so/eCMmnj
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện