Hắc Nguyệt Quang Cầm Chắc Kịch Bản BE

Trở về tìm hắn (Ngươi có nguyện ý rời khỏi Ma Vực không?)


trước sau

Advertisement

Chap 119: TRỞ VỀ TÌM HẮN (NGƯƠI CÓ NGUYỆN Ý RỜI KHỎI MA VỰC KHÔNG)

"Ngươi đã phát hiện từ lúc nào?" Tô Tô nhẹ giọng hỏi.

Đạm Đài Tẫn đem chuỗi hạt châu đeo vào tay mình, sợi tơ màu đỏ, hắn cũng đã từng thiếu thốn tơ tình.

Đạm Đài Tẫn thản nhiên nói: "Ngươi nói gì bản tôn nghe không hiểu, nhận quà đáp lễ rồi trở về đi. Ma Vực này ngày ngắn đêm dài, hôm nay người đến tẩm điện của bản tôn không phải là ngươi."

Hắn không vạch trần thân phận của Tô Tô, cách một mạng che mặt, hai người gặp được nhau mà không biết.

Tô Tô ngước mắt nói: "Đạm Đài Tẫn..."

Nàng còn chưa nói xong, một Ma Cơ thướt tha đầy mê hoặc đi tới.

Ma Cơ thản nhiên cười nói: "Ma Quân bệ hạ, thiếp phụng mệnh tới hầu hạ Ma Quân nghỉ ngơi."

Người được gọi tới là Kỳ Tuyết Nhi, là thủ hạ Kinh Diệt cũng là Ma Cơ có tu vi cao nhất. Kỳ Tuyết Nhi nhìn Tô Tô một cãi, trong mắt hiện rõ địch ý.

Kỳ Tuyết Nhi nói: "Thiếp còn phụng mệnh mang cho Ma Quân đại nhân thêm đồ tốt."

"Ồ?" Đạm Đài Tẫn vuốt cằm, cong môi: "Để bản tôn xem."

Kỳ Tuyết Nhi cười dựa vào cạnh hắn, trên bàn tay đưa ra mấy viên kim đan.

"Mời Ma Quân xem, thiếp đã tốn nhiều công phu lắm đấy."

Con ngươi Tô Tô hơi co lại, mấy viên kim đan kia là từ trên thân các tu sĩ khoét ra. Tu sĩ tu luyện mấy trăm năm, người có thiên tư mới có thể tạo ra một viên kim đan như thế.

Kỳ Tuyết Nhi có năm viên kim đan, chứng tỏ nàng ta ít nhất cũng đã gϊếŧ chết năm tu sĩ Kim Đan kỳ.

Đạm Đài Tẫn không thấy hỉ nộ thế nào, cầm lấy một viên kim đan trong tay Kỳ Tuyết Nhi xem xét.

Kỳ Tuyết Nhi ghé vào tai Đạm Đài Tẫn, sẵng giọng: "Những kim đan này đó, đều là người ta đi Tiêu Dao tông lấy đây này. Tuyết Nhi nghe bọn chúng nói Ma Quân là phản đồ, liền thay Ma Quân dạy dỗ tốt bọn chúng, chúng có tư cách nhắc tới Ma Quân sao?"

Tô Tô nhìn về phía Đạm Đài Tẫn.

Những người này tất cả đều là huynh đệ ngày xưa ở Tiêu Dao tông hắn...

Đạm Đài Tẫn cong môi, hắn tán thưởng nói: "Ngươi làm rất khá."

Kỳ Tuyết Nhi được tán dương, vẻ mặt tươi cười, nàng nhẹ nhàng dựa lên vai Đạm Đài Tẫn, quay đầu nhìn Tô Tô khích: "Thế nào, vị muội muội này muốn ở lại đây tối nay, cùng chúng ta vui vẻ hay sao?"

Người trong Ma Vực phóng đãng, nếu đã có thể ăn một mình, hà cớ gì phải chia phần cho người khác?

Ánh mắt của Tô Tô từ trên người nàng ta chuyển sang Đạm Đài Tẫn.

Đạm Đài Tẫn lạnh lùng nhìn Tô Tô, nói: "Thế nào, ngươi không nghe nàng ấy nói sao? Không đi là muốn ở lại sao?"

Tô Tô đứng dây, siết chặt ban chỉ trong lòng bàn tay, nhịn cơn giận xuống, cười nói: "Đương nhiên là không, chúc Ma Quân tối nay khoái hoạt."

Nàng một hơi đi thật xa, không quay đầu nhìn đôi cẩu nam nữ kia.

Nàng tự nhủ với mình, Đạm Đài Tẫn trời sinh tà vật, nào có cái gì mà tình cảm thuần khiết.

Hắn cho nàng ban chỉ, tâm tư hắn vốn khó phỏng đoán, nói không chừng chính là một âm mưu.

Thế nhưng lại có một giọng nói phản bác vang lên trong đầu nàng, không phải như vậy.

Ngươi biết rõ, hắn không phải là người như thế.

Hắn có lẽ đã từng ti tiện, ác độc, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, nếu không yêu nàng, hắn đã không có khả năng nhảy xuống sông Lệ Quỷ, không thể để cho Trọng Vũ cầm đả thương hắn, thu lại Đồ Thần nỏ.

Tô Tô dựa vào một trụ đá, nhìn ban chỉ trong tay.

Một khi phá hủy được Cửu Chuyển Huyền Hồi trận, Tiên Ma sẽ đại chiến hết sức căng thẳng, Đạm Đài Tẫn sẽ trở thành mục tiêu công kích, không thể quay đầu.

"Tô Tô, ngươi đang khó chịu sao?" Trọng Vũ bay ra ngoài, nháy mắt với nàng.

Nó trước kia thích hình thái uy vũ, nhưng gần đây lại phát hiện, cứ nhỏ nhắn đáng yêu sẽ thích hợp đi theo Tô Tô hơn.

Tô Tô nói: "Không có!"

"Tốt rồi, Tô Tô không có." Trọng Vũ nói, "Vậy chúng ta đi, cứ để mặc cho Ma Quân ở Ma Vực này mà tự sinh tự diệt, chúng ta phải đi hủy diệt Cửu Chuyển Huyền Hồi trận, báo cho Cù Huyền Tử biết tin tức để ngài cùng Tiên giới tấn công đến, đem những ma tu kia gϊếŧ không chừa mảnh giáp."

Tô Tô chớp chớp đôi mi dài, mặt đất Ma giới hóa hồng.

Trọng Vũ vụиɠ ŧяộʍ nhìn Tô Tô: "Đạm Đài Tẫn không giống như Công Dã sư huynh, tiên môn người sẽ không thương hại hắn, sẽ chỉ gϊếŧ hắn."

"Ngươi đừng nói nữa." Tô Tô cắn răng nói, "Hắn còn đang đắm mình trong trụy lạc."

"Có một chuyện Trọng Vũ một mực giấu diếm Tô Tô. Lúc đầu Trọng Vũ không có ý định nói, thế nhưng hôm nay ở trên đường, lúc thấy ánh mắt Đạm Đài Tẫn nhìn Tô Tô, Trọng Vũ cảm thấy hắn có chút đáng thương."

"Ngươi không phải là Thần khí sao? Thần khí thì sao là cảm được tình người?"

Trọng Vũ nhẹ nhàng cọ vào má nàng, thanh âm trong trẻo: "Thần yêu thế nhân."

Tất cả mọi người đều cảm thấy, Thần nên vô dục vô cầu, đoạn tình tuyệt yêu, nhưng đoạn tình tuyệt yêu thì chỉ là một cái xác không hồn, vậy thì có xứng đáng làm Thần đâu.

"Thần yêu thế nhân." Tô Tô thấp giọng lặp lại, nàng đột nhiên nhớ tới Tắc Trạch vừa ôn nhu lại bao dung ở trong Hoang Uyên, Tắc Trạch dù ở bên trong Hoang Uyên đầy yêu ma, nhưng vẫn giữ lại một phần thiện lương.

Đó mới là Thượng cổ Thần.

"Bên trong Thương Nguyên bí cảnh, lúc ngươi rớt xuống sườn đồi, Trọng Vũ đem ngươi bỏ vào Thiên Lý Họa Quyển dưỡng hồn, khi đó ngươi vẫn còn là hình hài của một nữ tử. Ngươi lớn lên từng ngày, máu của ngươi có thể mở ra những mảnh vỡ quá khí, bên ngoài mỗi ngày đều có kẻ ngấp nghé hồn phách của ngươi, là Đạm Đài Tẫn đã bảo vệ ngươi."

"Về sau ngươi hứa hẹn hắn, đợi đến khi ra khỏi Thiên Lý Họa Quyển, ngươi sẽ đi tìm hắn, dẫn hắn về nhà."

Trọng Vũ đậu trên trán Tô Tô, mở ra tràng cảnh ở Thiên Lý Họa Quyển cho nàng.

Tô Tô nhắm mắt lại, đoạn ký ức bị khuyết đó đang mở ra trong đầu.

Đứa trẻ chạy đến, nhìn về phía huyền y thiếu niên.

"Ta biết ngươi thích ta."

Từ lúc ra khỏi Thiên Lý Họa Quyển, Đạm Đài Tẫn không còn mặc huyền y nữa, chỉ vì nàng từng nói y mặc bạch y thật đẹp.

Một câu thật đẹp, bạch y của hắn dù dính máu cũng chưa từng cởi.

Nàng hứa hẹn cùng hắn bắt đầu lại, thế nhưng lại quên mất hắn, cuối cùng lại bỏ rơi hắn.

Tô Tô mở mắt ra.

Trọng Vũ lúc đầu còn cho rằng nàng vẫn đang do dự, ai ngờ nàng cười cười, nói: "Về thôi, Trọng Vũ."

*

Kỳ Tuyết Nhi tựa trước ngực của nam tử, tâm tư chập chờn.

Yêu ma lưỡng giới ai không sùng kính Ma Quân, nghĩ đến một hồi sẽ cùng người ngay phiên vân phúc vũ, Kỳ Tuyết Nhi hưng phấn không thôi.

Kỳ Tuyết Nhi đầy ghen tuông muốn nói xấu Tô Tô, dịu dàng nói: "Ma Quân, thiếp thắc mắc rằng tiểu nha đầu kia đã hầu hạ người nhiều ngày, không biết tại sao hôm qua Ma Quân không coi trọng nàng ta nữa, không lẽ nàng ta khiến Ma Quân không vui sao?"

Tay nàng ta lần lần mò đến đai lưng của Đạm Đài Tẫn.

"Đúng vậy." Người đó là vậy, hết lần này đến lần khác đem tâm hắn dẫm đạp.

Kỳ Tuyết Nhi không nhìn thấy sự trào phúng bên trong đôi mắt màu đỏ của hắn, cho là mình đã đúng. Đạm Đài Tẫn quanh thân ma khí cường đại, Kỳ Tuyết Nhi một mặt bị khí tức này áp chế cảm thấy khó chịu, một mặt lại vì khí tức cường đại ấy mà sinh lòng thèm khát.

Nàng khó chịu nhẫn nại, tay run run, cởi y phục của hắn.

Đạm Đài Tẫn nghiêng đầu tản mạn nhìn nàng, giống như đang đánh giá một miếng thịt trên cái thớt gỗ.

Kỳ Tuyết Nhi vừa đụng phải vạt áo của hắn thì tẩm điện của Ma Vực bị một người một cước đá văng.

Lòng bàn tay của Đàm Đài Tẫn ma khí trì trệ, nhìn về phía cổng.

Lê Tô Tô đang đứng ở đó.

Nàng

Advertisement
mím môi nhìn hắn cùng Kỳ Tuyết Nhi.

Đạm Đài Tẫn ánh mắt lãnh đạm, không nhúc nhích.

Nếu như ở quá khứ, hắn sẽ cảm thấy sợ hãi mà giải thích, nhưng bây giờ, dù gì hắn ở trong lòng nàng hình tượng cũng đã hỏng bét, hắn với nàng vốn dĩ cũng không có quan hệ gì.

Kỳ Tuyết Nhi mặt mày không giấu được phẫn nộ: "Ngươi dám tự ý xông vào tẩm điện của Ma Quân! Ma Quân, ả tiện nữ này nhiều lần dám mạo phạm ngài...A!"

Tô Tô búng tay một cái, Kỳ Tuyết Nhi từ ở trên ghế đá của Đạm Đài Tẫn liền lăn xuống dưới.

Lăn một mạch đến chân Tô Tô.

"Ngươi, ngươi!" Kỳ Tuyết Nhi hoảng hốt nhìn Tô Tô, rõ ràng tu vi của nàng không hề cao, tại sao có thể như vậy.

Kỳ Tuyết Nhi không khỏi run lên, nàng ta che lấy vết thương trên mặt, đáng thương quay đầu nhìn Đạm Đài Tẫn, chờ đợi Ma Quân vì mình mà đòi lại công đạo.

Nhưng ngay cả ánh mắt của Ma Quân cũng không hề nhìn lấy nàng ta một lần.

Đạm Đài Tẫn lạnh lùng nói với Tô Tô: "Ngươi lại muốn làm gì?"

Mục đích đã đạt được rồi, vì sao còn muốn quay lại? Trên người ta còn có thứ gì mà ngươi muốn có nữa sao?

Tô Tô bước đến bên cạnh hắn, nàng kéo hắn dậy từ chiếc ghế đá, nghiêm túc nhìn vào hắn.

"Đạm Đài Tẫn! Mặc kệ ngươi tin hay không." Tô Tô nói, "Hôm đó ta đến Chiêu Hòa thành, thật ra là đến tìm ngươi."

Lần đầu tiên Tô Tô nói với Đàm Đài Tẫn như vậy, dù cho chính nàng cảm thấy thật khó mở lời, nhưng nàng vẫn phải nói.

Ngón tay Đạm Đài Tẫn xiết chặt lên thành ghế.

Thiếu nữ trước mắt hắn từng câu từng chữ nói: "Ta nhớ lời hứa hẹn trong mộng cảnh của Yểm Ma, ta đã nói ta sẽ chờ ngươi trở về. Vậy mà lúc ta không có ở Chiêu Hòa thành, ngươi lại nhập ma. Ta cũng nhớ lúc ở trong Thiên Lý Họa Quyển, ta hứa với ngươi sẽ cùng ngươi về nhà, cùng nhau bắt đầu lại, ta nhớ lại toàn bộ rồi, ngươi, ngươi có còn nhớ rõ lời mình đã nói không?"

Tô Tô hít vào một hơi, nhìn gương mặt xinh đẹp thanh tú trước mắt: "Ngươi có nguyện ý rời khỏi Ma Vực, bắt đầu lại không?"

Đôi mắt màu đỏ của hắn tràn ngập hình bóng của Tô Tô không rõ cảm xúc gì, hồi lâu thứ xúc cảm ấy lắng đọng lại, trở nên lạnh lùng.

Ánh mắt Đạm Đài Tẫn hờ hững, gỡ từng ngón tay của Tô Tô ra.

"Bắt đầu lại?" Hắn cười một tiếng khó hiểu, "Lê Tô Tô, ngươi dựa vào cái gì mà cho rằng, ngươi sẽ cho ta nhiều hơn những thứ bây giờ ta đang có. Bắt đầu ở đâu bây giờ? Trở lại là một phàm nhân vô lực, nhu nhược đến đáng thương, hay là trở lại làm đệ tử Tiêu Dao tông, ngày ngày bị sai đi vẩy nước quét nhà cho bọn chúng?"

Đạm Đài Tẫn giống như là nghe phải một trò cười, không kìm chế được mà cười thành tiếng.

"Hay ngươi cho rằng ta sẽ vì ngươi mà không làm Ma Quân nữa, ngược lại sẽ tiếp tục ở lại bên cạnh ngươi làm con chó vẫy đuôi mừng chủ, cầu mong một cái ngoái nhìn của ngươi? Ngươi quên rồi sao, trong lòng ta..." Hắn dùng ngữ điệu tàn nhẫn nhất nói vào tai nàng, "Ngươi từ đầu tới cuối, đều là lừa gạt."

Đạm Đài Tẫn nhìn thấy tia sáng trong mắt nàng vụt tắt.

Ngón tay của Tô Tô bị hắn đẩy ra, rơi thõng xuống không trung.

"Ngươi gạt ta." Tô Tô mím môi, nói nói, "Nếu quả thật như lời ngươi nói, vậy vì sao ngươi không vạch trần ta, vì cái gì còn đem ban chỉ mở ra kết giới cho ta?"

Đạm Đài Tẫn buồn cười nhìn nàng: "Phơi bày ngươi thì uổng phí cho ngươi phải diễn xuất rồi còn ca múa vất vả. Hơn nữa, Thần nữ giao hoan cùng ma, Lê Tô Tô, từ vạn năm nay, ngươi là người đầu tiên."

"Còn về phần ban chỉ, người cứ việc cầm, còn có thể cầm nó ra khỏi cấm địa được hay không lại là một chuyện khác." Ngữ điệu hắn chuyển sang phần lạnh lẽo, "Người đều biết, huống chi là ma, ngươi cho rằng bản tôn hiện tại còn cần ngươi sao?"

Trảm Thiên Kiếm hiện ra trong tay hắn: "Đến địa bàn của bản tôn, làm tổn thương người của bản tôn, ngươi quả nhiên làm càn."

Sát ý giữa hai người bọn hắn rộng khắp, Trọng Vũ không nghĩ rằng lần này Tô Tô trở về Đạm Đài Tẫn sẽ nhận một kết quả như vậy.

Trọng Vũ Cầm phát ra vài tiếng rung động, thúc giục Tô Tô mau chóng rời đi.

Trảm Thiên Kiếm là Thần khí. Hắn thật sự là muốn gϊếŧ ngươi đó!

Tô Tô lui lại một bước.

Đôi mắt màu đỏ của Đạm Đài Tẫn lạnh như bằng nhìn nàng, Trọng Vũ hiện ra, dùng máu để tế điện.

Đôi mi dài của Tô Tô run rẩy, nàng lắc đầu: "Tất cả đều là đùa giỡn sao?"

Hắn không nói gì.

Tô Tô nhìn hắn, nói cũng không tin, không nói cũng không tin, thân hình càng lúc càng mờ nhạt rồi biến mất khỏi tẩm điện.

Kỳ Tuyết Nhi nằm trên đất bên cạnh Đạm Đài Tẫn, khinh bỉ nói: "Ma Quân, ngài cứ như vậy mà bỏ qua cho ả tiện nữ kia sao? Nghe những lời ả ta vừa nói, ả không phải là người của Ma Vực ta!"

Đạm Đài Tẫn bình tĩnh hỏi: "Người vừa bảo nàng là cái gì?"

Kỳ Tuyết Nhi chợt nhận ra có gì đó không ổn, đột ngột quay đầu thì trông thấy một đôi mắt rực đỏ.

Nàng đột nhiên cảm thấy sợ hãi, cảm giác cho biết rằng nàng đã tự đề cao mình quá rồi.

Trong một khắc ngắn ngủi, Kỳ Tuyết Nhi trông thấy người trước mặt nhìn nàng cười cười.

Thiếu niên với nụ cười tinh khiết, nếu không phải cuồn cuộn ma khí, Kỳ Tuyết Nhi thậm chí sẽ chỉ nghĩ hắn là một phàm nhân bình thường đang thẹn thùng.

Nàng che bụng mình, máu tươi trào ra từ miệng.

"Cứu...cứu.." Kỳ Tuyết Nhi thậm chí nói không nổi một câu đầy đủ.

Máu tươi đầy tay Đạm Đài Tẫn, bên trong ẩn hiện viên Ma Đan màu tím.

Hắn cười hỏi nàng: "Cảm giác này thế nào?"

Trảm Thiên Kiếm xuyên qua người Kỳ Tuyết Nhi, nàng hóa thành một tia ma khí, lặng lẽ không một tiếng động tụ hợp vào Huyền Hồi trận.

Hắn nhìn tẩm điện, thất thần nói: "Nếu nàng nói những lời này với ta sớm hơn một chút, thì tốt biết bao."

Hắn vươn tay chạm vào không trung, ôn nhu lại ngại ngùng cười.

"Ta đồng ý."

Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.so/eCMmnj
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện