Long Phượng Song Bảo Vợ Bầu Lại Muốn Chạy

Chương 476


trước sau

Advertisement

CHƯƠNG 476

“Anh nhận ra rồi.” Đường Hạo Tuấn liếc nhìn Tống Huy Khanh, ánh mắt lạnh lùng vô cùng.

Lão già này, trước đây muốn dựa vào Tống Huyền để lôi kéo mối quan hệ giữa hai nhà Đường, Tống xích lại.

Bây giờ Tống Huyền đã mất thì lại muốn dựa vào Tống Vy, đúng là mặt dày trơ trẽn!

Hiển nhiên là Tống Huy Khanh không biết tham vọng của mình đã bị Tống Vy và Đường Hạo Tuấn biết được, vẫn còn nói với vẻ mong đợi: “Vy Vy à, con có thể cho ba một cơ hội để bù đắp không?”

Tống Vy bật cười, nụ cười sâu xa không rõ: “Ông Tống, ông muốn nhận lại tôi, dì Tô có đồng ý không?”

Nghe thấy vậy, khuôn mặt già nua của Tống Huy Khanh lập tức cứng đờ: “Chuyện này…”

“Xem ra dì Tô sẽ không đồng ý rồi nhỉ.” Tống Vy nhếch mép cười khẩy.

Tống Huy Khanh nghe ra được sự khinh thường trong giọng điệu của cô, chỉ cảm thấy hơi mất mặt, khẽ ho một tiếng, cố giữ thể diện nói: “Ở nhà họ Tống thì ba làm chủ, bà ấy không đồng ý thì đã sao?”

“Vậy à? Nhưng tôi vẫn không muốn về.” Tống Vy xòe tay.

Đường Hạo Tuấn biết cô đang chơi đùa Tống Huy Khanh, đáy mắt thoáng hiện ý cười nhàn nhạt.

Anh không ngờ cô lại có một mặt nghịch ngợm như vậy.

“Vì sao?” Tống Huy Khanh cau màu lại, nếp nhăn nơi khóe mắt và trán lại càng sâu hơn.

Tống Vy lạnh nhạt cong khóe môi: “Bởi vì tôi ghét Tô Thu, nếu như ông Tống chịu ly hôn với Tô Thu, giống như bảy năm trước vậy, đuổi Tô Thu ra khỏi nhà trong cảnh chật vật thì có lẽ tôi sẽ suy nghĩ tới việc quay về cùng ông đấy, thế nào?”

Cô nhìn Tống Huy Khanh.

Tống Huy Khanh không ngờ rằng cô lại nói như vậy, kinh ngạc nói: “Thực sự phải như vậy sao?”

“Đúng vậy!” Tống Vy gật đầu, trả

Advertisement
lời không hề do dự.

Tống Huy Khanh không nói gì, mí mắt lỏng lẻo rũ xuống, như đang suy nghĩ điều gì.

Nhìn thấy cảnh này, Tống Vy không những không cảm thấy vui vẻ, ngược lại chỉ cảm thấy nực cười, cảm thấy thật châm chọc.

“Anh nhìn xem, ông ta vô tình tới mức nào chứ.” Tống Vy nghiêng đầu, nhỏ giọng nói với Đường Hạo Tuấn.

Đường Hạo Tuấn gật đầu không tỏ rõ ý kiến.

Con người Tống Huy Khanh đúng thật là vô tình.

Bảy năm trước, vì mẹ con Tống Huyền mà có thể đuổi vợ cũ và hai đứa con ruột ra ngoài. Bảy năm sau vào ngày hôm nay, vì lợi ích mà cũng đang suy nghĩ tới chuyện vứt bỏ Tô Thu. Người như vậy, đúng là không có trái tim!

Đang suy nghĩ, điện thoại Đường Hạo Tuấn bỗng đổ chuông.

Anh lấy ra nhìn, ánh mắt thâm trầm, sau đó bắt máy rồi nhìn sang Tống Vy: “Anh đi nghe máy.”

“Được.” Tống Vy đáp lại một tiếng.

Đường Hạo Tuấn quay người, đi ra ban công đằng trước.

Anh vừa mới đi, Tống Huy Khanh hít sâu một hơi, dường như đã suy nghĩ xong rồi, bóp chặt đầu rồng trên gậy chống, nhìn Tống Vy: “Nếu ba thực sự ly hôn với Tô Thu, con sẽ về à?”

Bờ môi đỏ của Tống Vy mấp máy, đang định nói thì một bóng người đột nhiên đi xộc từ bên ngoài vào, hai ba bước xông tới trước mặt Tống Huy Khanh, hai mắt đỏ hoe đầy nước mắt to tiếng chửi Tống Huy Khanh: “Tống Huy Khanh! Hay cho lão già nhà ông, vậy mà ông lại muốn ly hôn với tôi!”

Tuy bà ta cũng đã chẳng còn tình cảm với lão già Tống Huy Khanh này rồi, nhưng bà ta chưa bao giờ nghĩ tới việc ly hôn cả.

Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.so/eCMmnj
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện