Nhân Sinh Nếu Chỉ Như Lần Đầu Gặp Gỡ

Chương 46


trước sau

Advertisement

Âm thanh nền của video rất ồn ào, nhưng hình ảnh lại rõ ràng, tất cả các chi tiết của biển số xe đều được quay rành mạch.

Dưới góc độ phân tích, hình ảnh này hẳn là quay từ tay tài xế xe tải.

Lúc quẹo vào góc, thậm chí nghe thấy khẩu âm của người tài xế tự lẩm bẩm, "Tới rồi." Âm thanh của hắn mang theo một tia run rẩy, làm như chờ mong lại càng như sợ hãi.

Ngay sau đó, chính là thời gian tăng tốc, một tiếng "phanh" thật lớn làm rung chuyển trời đất, một vụ va chạm dữ dội nhanh chóng ập đến toàn bộ màn hình, khắp nơi đều có mảnh vỡ, rất khó phân biệt đó là lan can bảo vệ của xe tải hay là xe hơi, tài xế xe tải kêu lên một tiếng, Nguyễn Y Hàm thậm chí còn nhìn thấy xe hơi của ba mẹ mình bay lên trước kính xe tải, lực va đập quá lớn, trực tiếp phá vỡ lan can, bay thẳng xuống vách núi, cùng với tiếng nổ lớn, hình ảnh trên màn hình đã dừng lại.

Mọi thứ diễn ra cực nhanh, ba sinh mạng biến mất ngay lập tức.

Nguyễn Y Hàm cảm thấy máu đã đông cứng lại, cô nhìn chằm chằm vào màn hình, đôi mắt đỏ hoe như muốn chảy máu.

A Ly cũng lạnh cả người, nhìn xem Nguyễn Y Hàm, môi mấp máy một chút, muốn nói chuyện lại không có âm thanh.

Giây tiếp theo.

Nguyễn Y Hàm đột nhiên xoay người, cô cắn răng chạy ra bên ngoài, A Ly biết cô muốn làm gì, từ phía sau nhảy ra ôm chặt lấy cô: "A Hàm, đừng, A Hàm!"

"Gϊếŧ bà, tôi muốn gϊếŧ bà!!!!"

Nước mắt ào ạt từ gương mặt chảy xuống, cả người Nguyễn Y Hàm như phát điên, trong đầu lăn qua lộn lại đều là ảnh chụp gương mặt ba mẹ mỉm cười, bọn họ để lại cho cô băng ghi hình, còn có sau khi bọn họ chết đi, bộ dáng bà nội cực kỳ bi ai, cùng với thi thể không nguyên vẹn của họ được cảnh sát đưa về.

Từng bộ phận trên thân thể bị đốt trụi.

Tần Thấm, Tần Thấm, Tần Thấm!!!

Nợ máu phải trả bằng máu!!!

Cô muốn gϊếŧ bà ta, cô muốn gϊếŧ bà ta!

Nguyễn gia rốt cuộc đã làm sai cái gì?

Vì Tần lão gia tử phó thác một câu, bà nội đã dành tâm huyết nửa đời người để đi nâng đỡ bọn họ, kết quả là, lại bởi vì chấp niệm của Tần Thấm, cửa nát nhà tan.

Cô lẽ ra nên có một gia đình hạnh phúc.

Ba mẹ............

Buông tay, buông tay!

Nguyễn Y Hàm tuyệt vọng như một con thú bị mắc kẹt, liều mạng giãy giụa, A Ly gắt gao ôm chặt cô, cắn răng: "A Hàm, đừng đi, đừng đi, Tần Thấm muốn cho lão phu nhân xem cái này, chính là vì muốn kíƈɦ ŧɦíƈɦ các người!"

Một câu, Nguyễn Y Hàm như bị dội một gáo nước lạnh từ trên xuống dưới, sắc mặt mờ mịt.

Cả người vô lực, rũ đầu, gục trên mặt đất, nức nở than khóc.

Bên ngoài mưa to gió lớn, cuồng phong kích động, cực kỳ giống như đêm biết ba mẹ đã rời đi.

Tần Thấm đã hại chết ba mẹ cô.

Còn muốn đem chiếu cái video này vào sinh nhật 70 tuổi của bà nội, để bà tận mắt nhìn thấy con trai và con dâu của bà đã bị gϊếŧ như thế nào.

Bà ta còn có trái tim sao?

Bà ta vẫn là người sao???

Súc sinh, súc sinh!!!

Cô không thể đợi, cũng không thể đợi thêm được nữa.

Tần Thấm cẩn thận như vậy, video bị phá giải, bà ta nhất định sẽ phát hiện, cô muốn lập tức hành động!

Đồng dạng một mảnh u ám.

Ngoài cửa sổ, sấm sét ầm ầm.

Cổ họng của Tần Hải Dao phát ra tiếng kêu tuyệt vọng, nàng co rút thành một đoàn, cả người không ngừng run rẩy.

Nàng...... Mẹ nàng gϊếŧ ba mẹ của A Hàm.

Bà ấy đã gϊếŧ những người thân nhất của cô.

Đã từng, Nguyễn Y Hàm ôm Tiểu Hải ngồi ở trên sân thượng tận hưởng sự đung đưa của ánh trăng, nhẹ nhàng nói: "Tiểu Hải, chị cảm giác từ sau khi có em, chị đã từng có gia đình không hoàn chỉnh lại một chút được lấp đầy, chị có ba mẹ, có em gái......"

Tần Hải Dao hôn lên cằm cô, nhẹ giọng hỏi: "Rất tưởng niệm ba mẹ sao?"

Kỳ thật rất nhiều người hâm mộ xuất thân của Nguyễn Y Hàm, nhưng Tiểu Hải đối với cô càng thương tiếc nhiều hơn, cô cũng là một đứa trẻ luôn khao khát được yêu thương nhưng lại thiếu thốn tình cảm.

Nguyễn Y Hàm suy nghĩ một lát liền cười chua xót: "Khi đó chị còn quá nhỏ, rất nhiều hồi ức đều là bà nội kể cho chị nghe, chị đã xem những đoạn băng họ ghi lại lúc chị vừa trăng tròn, ba mẹ ôm chầm lấy chị và hôn hôn, chị nghĩ bà nội sẽ càng hoài niệm nó hơn, quá khứ đã qua, chỉ là...... Chị luôn nhịn không được suy nghĩ, nếu có ba mẹ bên cạnh, chị cùng bà nội có phải đều sẽ càng thêm hạnh phúc hay không, chị có thể đi làm công việc mình yêu thích hay không?"

Tần Hải Dao ôm chặt lấy cô: "Đó là ngoài ý muốn, trên thiên đường bọn họ nhất định sẽ hy vọng chị sống thật tốt."

Ngoài ý muốn......

Nguyên lai không phải ngoài ý muốn.

Nàng rốt cuộc cũng hiểu nàng vì cái gì gặp được Nguyễn Y Hàm ba lần.

Tần Thấm, mẹ của nàng, lại gϊếŧ chết ba mẹ và bà nội của cô.

Gia đình bọn họ nợ cô.

Nhân quả luân hồi.

Nàng thiếu A Hàm ba mạng người.

Tần Thấm nhìn Tần Hải Dao, bà ta đã sớm đoán trước con gái sẽ như thế, nhàn nhạt: "Tiểu Hải, là bọn họ gϊếŧ ba ba của con, ta nói rồi, muốn cho lão thái thái đau đớn đến chết, muốn cho bà ấy thấy từng người thân nhất rời đi."

Tần Hải Dao cắn môi, gắt gao nhìn chằm chằm Tần Thấm: "Kẻ điên, kẻ điên!!!"

Nàng không nên có chút ảo tưởng nào về mẹ nàng.

Bà ấy không còn là lúc ban đầu.

Bị chấp niệm nuốt hết, đã biến thành ác ma.

Tần Thấm cười đến điên cuồng: "Kẻ điên sao? Tiểu Hải, con cũng là con gái của kẻ điên thôi."

Bà ta không sạch sẽ.

Tần Hải Dao lại sạch sẽ chỗ nào?

Bà ta đã nói qua, chỉ cần thân thể của nàng chảy dòng máu của bà ta, nàng cùng Nguyễn Y Hàm liền vĩnh viễn không có khả năng.

Thời điểm Tần Thấm bắt đầu bố trí mỗi một nước cờ, liền nghĩ tới các loại kết cục.

Nếu như kết quả xấu nhất là sự việc bại lộ, bị lão thái thái cùng nhị ca phát hiện, đoạt đi quyền lợi, làm bà ta không có cơ hội xuống tay.

Thì tính sao?

Bà ta sẽ cầm cái video này, cho lão thái thái nhìn thấy con trai cùng con dâu của bà chết thảm như thế nào, để cho cháu gái bà biết, tình cảm chân thành của cô dành cho con gái của kẻ hại chết ba mẹ cô là như thế nào, các nàng vĩnh không có khả năng, thống khổ bất kham.

Bà ta muốn cho bọn họ thống khổ gấp đôi.

Tần Hải Dao lảo đảo từ trên giường bò dậy, nàng khống chế không được đi bóp chặt cổ Tần Thấm, nhưng nàng vừa mới hôn mê một ngày một đêm, thân thể cùng tinh thần đều tiêu hao quá mức làm nàng không đủ sức lực.

Tần Thấm dễ dàng liền trở tay bắt lấy nàng, bà ta đem Tần Hải Dao ấn ở trên giường lạnh như băng hỏi: "Con là muốn bất kính với mẹ ruột con sao?"

Tần Hải Dao cắn môi bật ra máu, vẻ mặt tràn ngập nước mắt quật cường nhìn Tần Thấm: "Bà...... Bà đã sớm phát điên, bà đã sớm không xứng trở thành một người mẹ, bà......"

Bà ấy làm nhiều chuyện ác như vậy, mấy năm nay còn làm bộ giống như không có việc gì giấu diếm mọi người, còn cùng...... bà nội ở chung trở thành người thân, bà ấy không cảm thấy lương tâm bất an sao?!

Trong mắt Tần Thấm hiện lên hàn khí, tay bà ta vừa mới tăng lên lực độ, Đoạn Tử vội vã từ ngoài cửa vọt vào, "Tần tổng, xảy ra chuyện!"

Đôi mắt Tần Thấm biến đổi, bà ta nhìn về phía Đoạn Tử, hắn thở hồng hộc: "Video bị phá giải, Nguyễn Y Hàm bên kia hẳn đã phát hiện!"

Tần Hải Dao cũng lập tức ngẩng đầu lên, nàng nhìn chằm chằm Đoạn Tử, nàng nhớ tới khoảnh khắc cuối cùng kia hai người cầm súng giằng co lẫn nhau, đáy lòng một cổ hàn khí lạnh toát chảy ra.

Đến cuối cùng......

Quỹ đạo vẫn phải trở về lúc ban đầu sao???

A Hàm, A Hàm, A Hàm......

Không thể.

Chính là có liều chết nàng cũng muốn bảo hộ cô.

Tay Tần Hải Dao chậm rãi di chuyển đến bên cạnh, sờ dao gọt hoa quả trên bàn.

Khuôn mặt Tần Thấm luôn luôn trầm ổn khó có được một tia rách nát, qua hơn nửa ngày, bà ta hít một hơi thật sâu: "Mặc dù không thể...... Làm được, ta cũng sẽ không để cho bà ấy sống tốt."

Bà ta nhìn thoáng qua Đoạn Tử, "Ngươi trông chừng Tiểu Hải, ta đi tìm nó."

Đoạn Tử vừa nghe liền nóng nảy, "Hiện tại Nguyễn Y Hàm khẳng định đang cùng cực hung ác đến phát điên sẽ không giữ lại chút tình cảm nào——"

Tần Thấm lạnh như băng: "Nó sẽ không nói cho lão thái thái biết, nhất định sẽ tìm đến ta liều mạng."

Tính cách của Nguyễn Y Hàm, bà ta còn không hiểu sao?

Trong lúc bọn họ đối thoại lơi lỏng cảnh giác, Tần Hải Dao một cái trở tay tránh thoát khống chế của Tần Thấm, tay nàng múa may dao nhỏ.

Tần Thấm kinh hô một tiếng, thân mình né sang một bên, nhưng cánh tay bị cắt qua, máu tươi giàn giụa, bà ta đột nhiên thu hồi tay.

Nàng tốc độ quá nhanh, một chút đều không giống như một người bệnh vô lực khi nãy.

Tần Thấm cùng Đoạn Tử không phản ứng, Tần Hải Dao chân trần điên cuồng chạy ra ngoài.

Nàng hiện tại căn bản không thể đối phó nổi Tần Thấm cùng Đoạn Tử.

Nếu bọn họ thật sự động tay tới nàng cũng chỉ có thể thúc thủ chịu trói.

Nàng muốn đi tìm A Hàm.

Biết là cô không hề tin tưởng, nhưng nàng ít nhất cũng muốn nhắc nhở cô, không cần lại bởi vì Tần Thấm...... Huỷ hoại cả đời.

Đã là đêm khuya.

Xung quanh đen nhánh một mảnh, trên mặt đất tràn đầy giọt nước, trên bầu trời còn rơi xuống mưa to, Tần Hải Dao chân trần cắn răng chạy vội.

Thời điểm Tần Thấm cùng Đoạn Tử đuổi theo ra tới, năm ngón tay đen nhánh, cái gì cũng nhìn không thấy, bà ta cắn răng: "Con bé không có xe, ngươi mau mang mọi người đuổi theo!"

Đoạn Tử bị nước mưa kíƈɦ ŧɦíƈɦ không mở được đôi mắt, hắn hiện tại thật khâm phục Tần Hải Dao, bác sĩ rõ ràng nói thân thể của nàng đã tiêu hao quá mức, nàng đã đau thành như vậy, lúc này còn có thể một người chạy trốn? Nàng rốt cuộc là người hay quỷ, cái gì làm nàng chống đỡ được đến giờ?

Tần Thấm nỗ lực làm bản thân trấn định, trong não bà ta nhanh chóng phân tích thế cục trước mắt.

Video bị phá giải, chỉ có một loại khả năng, là từ A Ly kia để lộ ra.

Nàng ta phản bội bọn họ.

Nguyễn Y Hàm nhất định đã biết toàn bộ, lão thái thái bên kia cũng khẳng định tầng tầng thủ vệ nghiêm ngặt, mà hiện giờ Nguyễn Y Hàm nhất định là nổi điên muốn trả thù bà ta, đem hết thảy chứng cứ trong tay đều giao ra đi.

Cảnh sát bên kia khẳng định rất nhanh liền biết hết thảy, tội danh lúc trước tuy rằng sẽ làm bà ta ở tù mọt gông, nhưng không đủ để phán tử hình.

Hiện giờ, video này......

Bà ta không còn nhiều thời gian nữa.

Tần Thấm hít sâu một hơi, hiện giờ bà ta đã cùng đường bí lối, lại không có đường lui.

Bà ta nhìn thoáng qua Đoạn Tử: "Đưa ta."

Đoạn Tử khẩn trương nhìn bà ta, "Tần tổng, làm sao lại ——"

"Không có thời gian." Âm thanh Tần Thấm cường ngạnh, Đoạn Tử không có cách nào, từ bên hông móc ra một cây súng đưa cho Tần Thấm.

Trong mắt Tần Thấm một mảnh âm lãnh.

Cho dù chết.

Bà ta cũng muốn cho lão thái thái nhấm nháp một chút thống khổ khi mất đi người thân là như thế nào.

Bà ta muốn mang Nguyễn Y Hàm đi xuống dưới bồi chồng mình.

Chỉ là hiện tại còn có thể khống chế Nguyễn Y Hàm như thế nào?

Bà ta suy nghĩ một hồi, cầm điện thoại đi ra ngoài.

Hai mươi phút sau, ánh đèn xanh đỏ lập loè, mấy chiếc xe cảnh sát đem làng du lịch vây quanh.

Bởi vì Nguyễn Y Hàm thông báo Tần Thấm có súng, cho nên cảnh sát đều sẵn sàng trận địa đón quân địch, mặc áo chống đạn vào ngực, mà thời điểm khi bọn họ một chân đá văng cửa, trong phòng trống không, sớm đã không có người lưu lại.

Mưa phùn đem trời đất đều biến thành một mảnh u ám.

Tần Hải Dao ở trong mưa điên cuồng chạy vội, lòng bàn chân nàng bị xẻo phá, dòng máu đỏ tươi ở dưới chân tràn ngập chảy ra, nước mưa một hướng, ngón chân đau đến đều cuộn tròn lại với nhau.

Nhưng nàng bất chấp nhiều như vậy.

A Hàm......

Tần Thấm đã phạm phải di thiên tội lớn, lại không thể đền bù, nàng cùng cô đã trở về không được.

Chính là nàng hy vọng cô phải sống thật tốt, không cần lại đi con đường của kiếp đầu tiên, hối hận thống khổ ở bên trong lao ngục.

Nàng tin tưởng Nguyễn Y Hàm.

Nàng nói với cô đủ loại chuyện ở kiếp đầu tiên......

Cô nhất định sẽ không xúc động có phải không?

Hạc giấy trong túi bị Tần Hải Dao nắm đến gắt gao, đây là toàn bộ sức lực giúp nàng chống đỡ đến lúc này.

Sự tình đột nhiên xảy ra.

Điện thoại của nàng cũng không có ở trên người, làng du lịch lại là một mảnh đất hoang vắng, dân cư thưa thớt, Tần Hải Dao muốn tìm một người giúp đỡ đều không có biện pháp.

Cách đó không xa, có đèn pin chiếu tới, Tần Hải Dao ngừng thở, lập tức chui vào bên trong cây cối.

Bên cạnh Đoạn Tử một nam nhân cao lớn nhìn nhìn lùm cây, "Đại ca, bên này không thích hợp."

Đoạn Tử cúi đầu sờ sờ bùn lầy trên mặt đất, hắn nhíu nhíu mày: "Ngươi qua bên kia tìm, chúng ta nhân thủ không nhiều lắm, nắm chặt thời gian, ta còn muốn chạy nhanh qua Tần tổng bên kia."

Sau một tiếng mệnh lệnh của hắn, một đám người tự nhiên tứ tán hành động.

Đoạn Tử chỉnh ánh sáng đèn pin tối lại, hắn chậm rãi đi qua, Tần Hải Dao ngừng thở, tim đập kịch liệt, liền một khắc khi nàng cảm giác được nguy hiểm nhảy dựng lên muốn chạy, Đoạn Tử lại trước nàng một bước, một cái trở tay, bắt lấy Tần Hải Dao, nàng điên cuồng giãy giụa, Đoạn Tử cắn răng: "Đại tiểu thư, đại tiểu thư!"

Hắn giọng nói nức nở không rõ, Tần Hải Dao nhìn

Advertisement
hắn, "Buông ta ra, buông ra!"

Đoạn Tử xem khống chế không được Tần Hải Dao, hắn hít sâu một hơi, hướng cổ nàng hung hăng đập một cái.

Tần Hải Dao thân mình mềm nhũn, hướng bên cạnh ngã xuống, Đoạn Tử một phen đỡ được, hắn cảnh giác nhìn nhìn khắp nơi, đem nàng kéo tới cách đó không xa dừng lại trong xe hơi.

Đoạn Tử đem áo khoác cởi ra, khoác ở trên người của Tiểu Hải, "Đại tiểu thư...... Ta không thể tổn thương cô, lại cũng không thể xem cô thương tổn Tần tổng, thực xin lỗi......"

Cửa sổ để lại một đạo khe hở, Đoạn Tử đem cửa xe khóa trái, hắn nhanh chóng rút lui, tới khi đường lộ vòng vèo.

......

Đêm mưa, tâm thần bất định không yên.

Khương Trăn Nguyệt có thói quen trời nam biển bắc, chỗ nào cũng chạy, tùy tiện tìm một chỗ cũng có thể nghỉ ngơi, vậy mà bị đánh thức.

Bởi vì thường xuyên tăng ca, Nguyễn Y Hàm săn sóc đau lòng cho nàng, cố ý ở phụ cận công ty mua cho nàng một căn phòng nhỏ, trước khi dọn vào, Nguyễn Y Hàm còn tự mình lại đây một chuyến.

Lúc ấy Khương Trăn Nguyệt còn tưởng rằng Nguyễn Y Hàm là tới tham quan, nàng cười tủm tỉm trêu chọc; "Nguyễn tổng thật là không bình thường, đối đãi cấp dưới săn sóc như vậy, thật là một lão bản tốt."

Nguyễn Y Hàm mắt trợn trắng, đem khắp nơi thăm dò nhìn nhìn, "Phương tiện theo dõi cho cậu ở trên điện thoại, bản thân một người nhất định phải chú ý an toàn."

An toàn?

Khương Trăn Nguyệt cười: "Trên đời này, có thể thương tổn tôi còn không có vài người."

Hôm nay không biết làm sao, Khương Trăn Nguyệt tâm thần không yên, ngoài cửa sổ sàn sạt gió mưa như lọt vào trong lòng nàng, chán muốn chết, nàng lấy ra điện thoại tùy tiện mở video thăm dò, một cái, hai cái, ba cái...... Đến cái thứ tư, Khương Trăn Nguyệt đôi mắt đột nhiên nhìn lại một lần, nàng phản ứng thực mau, lập tức sờ đến dao nhỏ phía dưới cái bàn, nàng nhanh chóng đứng dậy, dán vách tường đi tới trước cửa sổ.

Có người bò ở trên......

Nàng ở tầng ba, tuy rằng không cao, nhưng muốn bò lên tới cũng muốn hao chút sức lực, huống chi, Nguyễn Y Hàm còn làm cho nàng hàng rào.

Khương Trăn Nguyệt bấm điện thoại 110 báo nguy, hạ giọng nói rõ đại khái đến khi bên kia cửa sổ truyền đến tiếng vang rất nhỏ, nếu không phải nàng đột nhiên bừng tỉnh, âm thanh kia dung nhập vào bên trong đêm mưa, nàng nhất định nghe không thấy.

Khương Trăn Nguyệt ngừng thở, thời điểm đôi tay đi xốc cửa sổ, Khương Trăn Nguyệt cắn răng, nàng không lưu tình chút nào, con dao trong tay đột nhiên đâm tới, cùng với một tiếng thống khổ thét chói tai, dao nhỏ nhiễm máu, tay kia nháy mắt rụt trở về, Khương Trăn Nguyệt bước nhanh tiến lên, nàng ra bên ngoài nhìn thấy, một người nam nhân tay đầy máu tươi, trong miệng của hắn ngậm đao, một tay khác không có bị thương chặt chẽ bắt lấy lan can bảo hộ.

Mắt thấy liền phải ngã xuống, hắn cầu xin nhìn Khương Trăn Nguyệt.

Khương Trăn Nguyệt cảm thấy hắn rất quen mắt, nàng nâng chân lên, làm bộ muốn dẫm tới, đôi mắt nam nhân sợ hãi: "Không cần, Khương tiểu thư, cầu xin cô, không cần......"

"Ngươi là ai phái tới?"

Vừa dứt lời, dưới lầu truyền đến tiếng còi cảnh sát, Khương Trăn Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, nhưng làm nàng cảm giác kỳ quái chính là nàng nhìn thấy nam nhân kia phảng phất giống như cũng thở phào nhẹ nhõm.

"Nói!"

Khương Trăn Nguyệt đi tới đạp một cái, nếu để người này bị cảnh sát mang về, còn phải thẩm vấn hồi lâu mới có thể hỏi ra nguyên cớ.

Nam nhân kia chần chờ một chút, Khương Trăn Nguyệt ngồi xổm xuống: "Ta đã từng xem qua dân tộc Tạng thiên táng, một đao lại một đao cắt rớt từng bộ phận trên thân thể, ngươi có muốn cảm thụ một chút hay không ——"

"Tôi nói tôi nói!" Nam nhân tuyệt vọng, hắn sợ hãi nhìn Khương Trăn Nguyệt: "Tôi là Cương Tử...... Là do Tần tổng phái tới."

Khương Trăn Nguyệt vừa nghe liền nhíu mày: "Tần tổng? Tần Hải Dao? Ngươi dám gạt ta?"

Mắt thấy nàng đao này liền muốn cắt đi, Cương Tử hét lên một tiếng: "Không, là Tần Thấm!!! Là Tần Thấm!"

............

Chạy xe một hơi tới mấy chục km ra tới rừng núi hoang vắng.

Đoạn Tử cùng Tần Thấm xác định không có bị phát hiện, không có xe cảnh sát đuổi theo phía sau mới thở phào nhẹ nhõm. Bọn họ đều không có nghĩ đến, Nguyễn Y Hàm ra tay nhanh như vậy, liền một cơ hội thở dốc cũng không cho. Tốc độ như vậy, hẳn là giai đoạn trước đã liên hệ với các bộ ngành có liên quan, liền chờ giờ phút này.

Tần Thấm lau một phen nước mưa trên mặt: "Tìm được Tiểu Hải không?"

Đoạn Tử lắc lắc đầu, Tần Thấm không nói lời nào, bà ta gắt gao nhìn chằm chằm Đoạn Tử, đến cuối cùng, từ trong túi móc ra cây súng lạnh như băng, đỉnh ở trên đầu hắn.

"Ngay cả ngươi cũng muốn phản bội ta sao?"

Bà ta kéo cò một chút, Đoạn Tử mồ hôi lạnh từ trên đầu chảy xuống, "Tần tổng, đại tiểu thư nàng...... Nàng là vô tội, cầu xin người, thả nàng...... Tôi đánh hôn mê nàng, lưu lại trong xe, nàng nhất thời sẽ không tỉnh lại, nàng không có điện thoại, sẽ không, sẽ không xảy ra chuyện gì."

Tần Thấm hít sâu một hơi, bà ta thu súng, nghiến răng nghiến lợi: "Cút!"

Cương Tử bên kia hiện tại cũng chưa có tin tức, nhất định là thất bại.

Bắt không được Khương Trăn Nguyệt......

Trong tay hiện tại cái gì cũng không có.

Liền như vậy nhận thua sao?

Bà ta chưa từ bỏ ý định cũng không cam lòng.

Tần Thấm muốn bậc lửa hút một điếu, làm bản thân trấn định, nhưng điếu thuốc đã sớm bị nước mưa làm cho ướt nhẹp, như thế nào cũng không cháy.

......

Đoạn Tử lập tức xuống xe đi xem xét địa hình, từ cốp xe lấy ra biển số đã sớm chuẩn bị tốt để thay, hắn ngửa đầu nhìn bầu trời, mây đen đã qua, dần dần có một chút ánh sáng, mưa, sợ là muốn ngừng.

Này đối với việc bọn họ chạy trốn là cực kỳ bất lợi, lúc này đây, Đoạn Tử hít sâu một hơi, sợ là lành ít dữ nhiều.

Giờ phút này, trong lòng Đoạn Tử không có sợ hãi, ngược lại có một tia thoải mái.

Mấy năm nay, mặc kệ là nguyện ý cũng tốt, không nguyện ý cũng thế.

Trong tay của hắn đã sớm dính đầy máu tươi, hắn chán ghét cực kỳ sinh hoạt như vậy, nhưng giống như một con quay đi chệch đường ray, lại không biết nên dừng lại như thế nào, hiện giờ...... Rốt cuộc có người có thể trợ giúp hắn kết thúc hết thảy.

Cái chết, đối với tín ngưỡng trong lòng đã diệt, vạn niệm câu hôi người tới nói, bất quá là một loại giải thoát.

Ít nhất...... Đoạn Tử cúi đầu, hắn bảo vệ đại tiểu thư, giữ lấy huyết mạch duy nhất của lão gia, như vậy, xuống phía dưới, hắn cũng sẽ không thấy hổ thẹn đối với sự giao phó của lão gia.

Tần Thấm ngồi ở trong xe hòa hoãn cảm xúc, bà ta biết đã chạy không thoát.

Nếu bị cảnh sát bắt trở về, cái video kia, giai đoạn trước, có lẽ bà ta còn có thể mọi cách không nhận, nhưng cuối cùng, trên tay nhiều người như vậy, một đám bị thẩm vấn, phàm chỉ cần một người nói ra liền bại lộ hết thảy.

Cân nhắc đến cuối cùng, Tần Thấm gọi điện thoại cho Nguyễn Y Hàm, thời điểm cô nhận được điện thoại cả người đều đông cứng, cô không thể tin được, hiện tại Tần Thấm cư nhiên còn dám gọi điện thoại cho cô.

Cô đã thông tri với cảnh sát, đem hết thảy đồ vật đều giao cho bọn họ.

Còn nói cho Vương Lâm, phái người bảo hộ bà nội, chú hai bên kia Nguyễn Y Hàm cũng trước tiên gọi điện thoại, chỉ là cô rốt cuộc đối với Tần Hải Long có điều hoài nghi, không có đem toàn bộ nói cho hắn. Nhưng Tần nhị thúc thực cảnh giác, hắn lặp lại dặn dò Nguyễn Y Hàm: "A Hàm, con không được xúc động, nhất định không được xúc động."

Xúc động sao?

Nguyễn Y Hàm nhắm mắt lại, cô nhớ tới lời Tiểu Hải đã từng nói với cô.

—— Thời điểm em đuổi tới, hai ngươi đã dây dưa giằng co lẫn nhau, tiếng súng vang lên, A Hàm...... Chị đáp ứng em, lúc này đây, vô luận như thế nào, chị đều không cần lại để bản thân đi làm chuyện ngốc.

......

Điện thoại được kết nối.

Âm thanh bình tĩnh của Tần Thấm truyền tới, "A Hàm, rất tốt, con có thể làm được chuyện hôm nay, thật là càng ngày càng làm dì Tần bội phục."

Nguyễn Y Hàm nghiến răng nghiến lợi: "A, còn muốn cảm tạ bà bồi dưỡng, bất quá tôi thật là không thể tin được bà đã chết đến nơi rồi, còn có tâm trạng gọi điện cho tôi."

Tần Thấm nhàn nhạt: "A Hàm, đến tây ngạn vách núi bên kia, chúng ta giải quyết hết thảy."

Nguyễn Y Hàm cười lạnh: "Tần Thấm, bà cho rằng hiện tại bà còn có tư cách cùng tôi nói điều kiện sao?"

Bà ta không có tư cách.

Tần Thấm sâu kín: "Con liền một chút đều không thèm để ý Tiểu Hải sao?"

Nghe được hai chữ "Tiểu Hải", Nguyễn Y Hàm đôi mắt đột nhiên trợn to, cô hít sâu một hơi, nắm chặt điện thoại, ngữ khí đông cứng: "Nàng là con gái của bà, chúng tôi đã sớm ân đoạn nghĩa tuyệt."

Đây là Tần Thấm uy hiếp cô đúng hay không.

Tần Hải Dao dù sao cũng là con gái bà ta, hổ dữ không ăn thịt con, bà ta sẽ không thương tổn nàng.

Tần Thấm cong cong khóe môi, "Phải không? Rất tốt, nửa giờ sau, nếu con không tới, ta nhất định mang theo con bé cùng nhau đi xuống gặp ba ba của nó." Bà ta tạm dừng một chút: "Ngoài trừ con, chỉ cần ta thấy bất luận kẻ nào tới, đều sẽ mang Tiểu Hải cùng nhau nhảy xuống, đừng cảm thấy ta ngoan độc, nó có thể vì con đâm ta bị thương, không cần người mẹ này, ta tự nhiên cũng có thể gϊếŧ nó." Nói xong, Tần Thấm không đợi Nguyễn Y Hàm phản ứng, ấn tắt điện thoại.

Lúc này, mưa rốt cuộc dần dần ngừng lại.

Tần Thấm ngửa đầu nhìn không trung, khóe miệng giơ lên ý cười nhàn nhạt.

Rốt cuộc muốn...... Kết thúc sao?

Bà ta mở ra cốp xe, đem xăng đã sớm chuẩn bị tốt xách tới phía trước, lại từ tay lấy ra bật lửa đặt ở trong túi, kiểm tra đạn, Tần Thấm bậc lửa hút thuốc, nhìn Đoạn Tử: "Đi thôi."

Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.so/eCMmnj
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện