(Quyển 2) [Xuyên Chậm] Sau Khi Đại Lão Về Hưu

Tôi tới lấy đồ


trước sau

Advertisement

Editor: Đào Tử

___________________________

"Cô nói hoa tai này?"

Cô gái nhìn Bùi Diệp lấy ra nửa cái khuyên tai ngọc, mắt lộ ra vẻ kinh ngạc.

"Cái hoa tai này có chỗ nào kỳ quái sao?"

Bất kể nhìn thế nào đều là cái chất lượng không tệ lắm, nhưng vừa nhìn đã biết là vật dùng vật liệu thừa điêu khắc thành.

Trước tận thế cũng không thể bán giá quá cao.

Khi cô biết mấy người Bùi Diệp vì nửa cái khuyên tai ngọc bỏ ra mấy vạn điểm cống hiến, da mặt không khỏi giật một cái.

Cô làm công việc người liễm thi, dù là tờ giấy trắng chưa từng gặp người muôn hình muôn vẻ cũng bị nhuộm đen.

Trọng yếu nhất là, ranh giới đạo đức cuối cùng của cô không có cao như mẹ mình. Đợi cô biết mẹ mình nhầm "Trân châu thành mắt cá", "Giá thấp" bán một nửa khuyên tai ngọc ra, phản ứng đầu tiên của cô chính là ngay tại chỗ chém giá bán một nửa khác. Chỉ là ý nghĩ này không có biểu lộ ra, dù sao ngay cả giá trị khuyên tai ngọc ở đâu cô cũng không biết. Ngoại trừ vị khách hàng Bùi Diệp này, khách hàng khác chưa chắc sẽ dùng giá cao giống vậy thu mua một nửa khác.

Cô ta hỏi: "Cái khuyên tai ngọc là tôi nhặt được... Nhìn rất phổ thông, các cô tiêu tiền uổng phí làm gì?"

Bùi Diệp là ai chứ, sao cô có thể bị một đứa nhóc gài lời.

"Cái khuyên tai ngọc này là của một người bạn, nghe nói là vật tổ truyền của cô ấy, có ý nghĩa đặc thù." Bùi Diệp mở to mắt nói lời bịa đặt, còn nói rất ra dáng, "Khuyên tai ngọc là trước tận thế bị kẻ trộm, báo cảnh cũng không tìm về được. Chưa đợi được tin tức của cảnh sát, tận thế đã ập đến. Đoạn thời gian trước gặp, cô ấy còn đang tìm thứ này, thậm chí không tiếc ra khá cao treo thưởng."

Cô gái mặt ngoài không có phản ứng, nội tâm lại nửa tin nửa ngờ, đồng thời cũng có chút thất vọng.

Bùi Diệp lại nói: "Loại ngọc này mất quơ một phát được một nắm, tôi cũng khuyên cô ấy đừng tìm. Hiện tại lại là tận thế, tìm nó hệt như mò kim đáy biển. Không ngờ buổi sáng vừa trò chuyện xong, thời điểm đi dạo thị trường giao dịch gặp tại quầy hàng mẹ cô, đáng tiếc chỉ có một nửa."

Cô nói quá chắc chắn nghiêm túc, con ngươi nâu đậm tất cả đều thản nhiên, không có chút sơ hở nào.

Cô gái do dự một phen cũng tin lí do thoái thác này.

Tuy ngoài ý liệu, nhưng cũng hợp tình lý.

Nếu không phải loại lý do này, chẳng lẽ là khuyên tai ngọc giống trong tiểu thuyết có một cái không gian?

Thời điểm tận thế tiến đến, dưới cơn tuyệt vọng cô cũng đã làm giấc mộng xuân thu tương tự, cắt ngón tay của mình nhỏ lên vàng bạc ngọc thạch của mẹ, hi vọng chính mình là nữ chính tiểu thuyết kia.

Kết quả à... Tất nhiên là chảy máu vô ích chứ sao.

Tiểu thuyết chính là tiểu thuyết, không thể tin.

"Món khuyên tai ngọc kia chắc là lần trước đi ra ngoài làm việc sưu tập..." Cô gái cẩn thận hồi tưởng sau nói một cái địa danh, Bùi Diệp để Thái Hạo ghi chép lại, tiếp sau chính là từ trong tay "Đại Long ca" cầm một nửa khuyên tai ngọc, cô gái lại hỏi chủ quán, "Mẹ, hiện tại một nửa khuyên tai ngọc kia ở đâu?"

Chủ quán khổ sở nói: "Bị anh con lấy đi tặng người ta..."

Cô gái nghe xong lời này, lửa giận vừa đè xuống lại xuất hiện.

"Cái thằng phá của này cái gì cũng không biết làm, còn liên lụy chúng ta..."

Nói là "Lấy đi", nói trắng ra chẳng phải là "Trộm" sao?

Nếu không phải tận thế tiền tài đều cất giữ trong tài khoản mình, sợ là đều bị tên này trộm đi ăn uống cá cược chơi gái hết.

Ăn cắp hàng hóa cô gái vơ vét được từ khu Zombie luân hãm, sau đó bán đổ bán tháo ra ngoài hưởng thụ, đã không phải lần một lần hai.

Cô ở bên ngoài kiến thức nhiều, biết anh trai hờ này tiếp tục ăn hại nữa sẽ là kết cục gì.

Trước kia còn khuyên vài câu, mẹ cô cũng sẽ giáo dục đứa con riêng này, nhưng giáo dục hai lần đã bị ông ngoại bà ngoại con riêng mắt trợn trắng, cả ngày nói bên tai cha hắn "Mẹ kế đều là ác độc", "Mưu đồ gia sản con trai" không ai dám xen vào ước thúc hắn nữa.

"Cô biết 'Đại Long ca' này ở nơi nào không?"

Bùi Diệp không muốn đêm dài lắm mộng, đồ vật vẫn mau chóng nắm tới tay mới tốt.

Chủ quán chỉ biết là "Đại Long ca" là đại ca lưu manh phụ cận, ở nơi nào không biết, ngược lại cô gái rất rõ ràng.

Dù sao cũng làm người

Advertisement
liễm thi một thời gian, ngư long hỗn tạp nào chưa từng thấy.

"Tôi biết, tôi dẫn các cô đi."

Chỗ ở "Đại Long ca" cách nhà cô gái không xa.

Theo lời cô gái, hắn còn khống chế mười mấy cô gái gần đây, dẫn mối để các cô ấy tiếp khách, từ đó rút phần trăm.

"Loại rác rưởi này nên sớm chết đi!"

Cô gái vừa dẫn đường vừa kể chuyện, trên mặt tất cả đều là không cam lòng chán ghét.

Nếu không phải cô sở hữu dị năng, mẹ cô và cô quá nửa cũng bị "Đại Long ca" này khống chế.

Người đưa tới cái mầm tai vạ này còn là thằng "Anh trai" phế vật không nên thân của cô.

Cả ngày đi ra ngoài ăn uống cá cược chơi gái, còn nằm mơ ban ngày, cùng xã hội đen như "Đại Long ca" xưng anh gọi em, thậm chí còn nghĩ tới gia nhập liên minh kinh doanh của "Đại Long ca", để mẹ kế và em kế trở thành chị em dưới tay mình. Hắn và "Đại Long ca" kết minh, xưng bá mối làm ăn phụ cận...

Nếu không phải chủ quán ngăn cản, cô gái đã sớm bóp chết tên này.

Bùi Diệp cười nói: "Dù sao là tận thế rồi, đem người dẫn dụ đến nơi hẻo lánh đánh chết là được."

Thái Hạo ở bên tai cô yên lặng nói một câu.

"Người sống sót, làm vậy không đúng đâu."

Cho dù là tận thế, Thái Hạo cũng không tán thành biện pháp lấy bạo chế bạo.

Bởi vì bạo lực sẽ chỉ chế tạo càng nhiều bạo lực.

Bùi Diệp cười nói: "Đích thật không đúng, nhưng cũng không có cách nào mà, dù sao không ai đứng ra chủ trì công đạo."

Thái Hạo lợi hại hơn nữa, cũng chỉ là trí tuệ nhân tạo sơ cấp.

Nó điều chỉnh toàn bộ tài nguyên trái đất ngăn cản tận thế đã không dễ dàng, rất nhiều chi tiết không cách nào quản được.

Thái Hạo hư hư thực thực bị Bùi Diệp trách trầm mặc.

"Người sống sót, đề nghị của bạn mặc dù không đúng, nhưng..." Một lát sau, Thái Hạo ở bên tai Bùi Diệp nói ra: "Nhưng mà, chỉ một lần này thôi."

Thái Hạo cũng không phải không quản, mỗi việc người sống sót làm nó đều có ghi chép lại.

Chỉ đợi tận thế kết thúc sẽ thanh toán tổng nợ.

Chỗ ở của "Đại Long ca" lớn hơn nhà cô gái nhiều, nhà thiết ngăn cách thành hai mươi gian một cái một chiếc giường.

Cửa thỉnh thoảng còn có đầy người đàn ông bẩn thỉu tới lui.

Mấy người Bùi Diệp vừa xuất hiện lập tức thành tiêu điểm.

Những người đàn ông thường xuyên vào xem nơi này nào có gặp cô gái cách ăn mặc sạch sẽ như vậy.

"'Đại Long ca' có ở đây không?"

Người đàn ông ngồi ở cười hắc hắc, lộ ra một hàm răng vàng.

"Cô em tìm 'Đại Long ca'?"

Hắn dùng ánh mắt dơ bẩn dò xét mấy người Bùi Diệp từ đầu đến chân.

Ba người phụ nữ sạch sẽ xinh đẹp, còn có thiếu nữ một thân trang phục lôi thôi, tướng mạo gầy yếu, nhưng ngũ quan thật khá.

Một tổ hợp như thế xuất hiện tại cửa nơi chốn đàn ông tìm niềm vui, thấy thế nào cũng quái dị?

Chẳng lẽ là đến tìm công tác?

Hay là đến bắt gian tìm đàn ông?

Bùi Diệp bình thản nói: "Tới tìm một thứ."

Vừa nói xong, một bóng người bị người trong nhà ném ra, lăn lốc vài vòng trên mặt đất rắn chắc.

"Đại Long ca, Đại Long ca..."

Bóng người từ dưới đất bò dậy, lộ ra một khuôn mặt bị người đánh cho máu ứ đọng, nước mắt nước mũi xen lẫn một chỗ.

Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.so/eCMmnj
Advertisement

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện