Tiên Sinh Nằm Vùng

Chương 56


trước sau

Thẩm Lan ngủ đến hơn năm giờ chiều mới dậy, hắn nằm trên giường hồi lâu, nửa bên mặt bị ép tê rần, sau đó hắn trở mình ngồi dậy, ánh mắt đờ đẫn mông lung như chưa tỉnh ngủ.

Lâm Uyên Dương buồn cười đưa tay véo má hắn thật mạnh.

"Đau, đau ...... Đau!"

Thẩm Lan la oai oái, hắn trừng Lâm Uyên Dương: "Anh làm gì thế!"

"Em ngồi thừ ra đó làm gì?" Lâm Uyên Dương cười với hắn: "Thiền à."

"Em đang tu thành Phật mà." Thẩm Lan thở dài: "Thanh tâm quả dục."

Lâm Uyên Dương ngồi cạnh Thẩm Lan chậm rãi nói: "Lúc nãy anh mới hỏi Hàn Trí phải làm sao thì tay em mới lành, cậu ta bảo anh ......"

"Hả?"

Lâm Uyên Dương muốn dỗ Thẩm Lan vui vẻ, từ khi Thẩm Lan về nhà y có thể nhận ra tâm trạng hắn rất kém, nhưng Hàn Trí bảo y liếʍ ɭáρ ngậm mút thì y thật sự không làm được, chỉ tưởng tượng thôi đã thấy xấu hổ cực kỳ.

Nhưng y vẫn có thể làm gì đó kín đáo hơn.

Lâm Uyên Dương cầm tay Thẩm Lan lên rồi cúi đầu hôn nhẹ một cái, mặt y đỏ ửng: "Cậu ta nói làm thế này sẽ mau lành hơn."

Ánh mắt Thẩm Lan lập tức tối đi, hắn nồng nhiệt hôn môi hôn má Lâm Uyên Dương, ngoài miệng thì phàn nàn: "Ca, anh hư quá nha, chỉ nói mà không làm, em khó chịu muốn chết đây này."

Lâm Uyên Dương gõ đầu hắn một cái rồi đẩy hắn ra sau: "Tránh sang một bên đi."

"Nhưng đúng là đỡ hơn nhiều rồi." Thẩm Lan nháy mắt với y: "Anh hôn nữa đi," Hắn giở giọng y hệt Hàn Trí: "Tốt nhất là ngậm vào liếm thêm mấy cái."

"Em đừng có được voi đòi tiên." Lâm Uyên Dương bị hắn trêu chọc tê cả da đầu, y đứng lên cả giận nói: "Nghĩ chuyện gì đứng đắn hơn được không?"

Thẩm Lan xụ mặt, hắn cúi đầu, chớp chớp lông mi ủ rũ nói: "Biết rồi."

Lâm Uyên Dương không chịu nổi bộ dạng ủy khuất đáng thương này của hắn nên đưa tay nâng cằm Thẩm Lan lên rồi nhướng mày hỏi hắn: "Sao, phụng phịu gì nữa?"

Thẩm Lan bĩu môi, "Đâu có."

"Còn nói không có nữa à? Thế nào, giờ bảo bối ngay cả nói cũng không chịu nói nữa sao." Lâm Uyên Dương nhéo mũi hắn, thanh âm vừa ôn nhu vừa cưng chiều: "Ủy khuất gì chứ, bao lớn rồi mà cứ như con nít, còn muốn người ta dỗ nữa."

"Em chỉ thích anh dỗ thôi." Thẩm Lan tỏ vẻ đắc ý, không ngại không thẹn nói: "Người khác thì còn lâu em mới thèm."

Lâm Uyên Dương nhịn cười: "Được rồi, dỗ em." Y hôn một cái lên má Thẩm Lan rồi ôn nhu nói: "Được chưa?"

Thẩm Lan ôm chặt Lâm Uyên Dương như gấu koala nũng nịu: "Biết anh thương em lắm mà."

Hai người chung sống hòa thuận ấm áp, rõ ràng đang tuổi trẻ hào hoa phong nhã nhưng lại có cảm giác như vợ chồng cưới nhau đã lâu.

Chỉ là ngày tháng tươi đẹp này chẳng kéo dài bao lâu, một buổi sáng Thẩm Lan nhận được điện thoại của mẹ hắn.

Thẩm Lan chẳng trông mong gì mẹ mình nghĩ thấu đáo nhanh như vậy, cú điện thoại này chắc chắn không có gì hay ho.

Đúng là thế thật, bà bảo Thẩm Lan ra sân bay đón người.

Là một cô gái.

Không đợi Thẩm Lan từ chối, mẹ Thẩm đã cúp điện thoại.

Lâm Uyên Dương ngồi cạnh, trên mặt không có biểu cảm gì mà chỉ lẳng lặng nhìn hắn.

Thẩm Lan đau hết cả đầu, hắn xoa mặt Lâm Uyên Dương nói, "Chiều nay có bận gì không? Đi với em nhé."

Lâm Uyên Dương khẽ gật đầu.

Tuy mẹ Thẩm chỉ nói ra sân bay đón người nhưng trong lòng tính toán gì đã quá rõ ràng. Dù Lâm Uyên Dương có hiểu lễ nghĩa thế nào cũng không thể trơ mắt nhìn Thẩm Lan đi chung với một cô gái, thế là dứt khoát

đi theo hắn.

Ai ngờ Thẩm Lan còn thẳng thẳn hơn cả y, cũng không sợ hù dọa người ta mà vừa gặp cô gái kia đã nói ngay: "Giới thiệu với em, đây là bạn trai anh."

Cô gái kia rất xinh đẹp, không phải kiểu gợi cảm cũng không phải kiểu ngây thơ nhưng nhìn rất cuốn hút, nghe Thẩm Lan nói vậy thì sửng sốt rồi lập tức kịp phản ứng, mỉm cười nói với Lâm Uyên Dương: "Chào anh, em tên Trọng Tuệ, trước đây là bạn Thẩm Lan, em ở Úc ba năm rồi, hôm nay mới về nước."

Lâm Uyên Dương gật đầu.

Trọng Tuệ là cô gái vô cùng thông minh, chỉ trong chốc lát đã hiểu ra chân tướng, cô vuốt tóc ra sau rồi nhã nhặn nói: "Thật ngại quá, còn làm phiền các anh đi một chuyến nữa, em vừa hẹn bạn nên anh không cần đưa em về đâu, em sẽ ghé khách sạn ở một đêm."

"Em muốn đi đâu? Anh chở em đi." Tuy Thẩm Lan không mấy sẵn lòng nhưng cũng không thể để cô gái này bơ vơ một mình, hắn nói: "Bọn anh lái xe tới nên tiện hơn."

"Không cần đâu," Trọng Tuệ mở lịch sử cuộc gọi trong điện thoại ra giơ lên trước mặt Thẩm Lan, "Em có hẹn thật mà, cô ấy sắp tới đón em rồi."

"Vậy được," Thẩm Lan có chút bất đắc dĩ, hắn không biết dẫn Lâm Uyên Dương lặn lội tới đây làm gì, chi bằng nằm rúc trong chăn còn hơn, "Vậy bọn anh đi trước nhé."

Trọng Tuệ mỉm cười từ biệt hắn.

Thẩm Lan và Lâm Uyên Dương ngồi trong xe, hai người mắt to nhìn mắt nhỏ, Thẩm Lan ngẫm nghĩ rồi bật cười: "Anh nói xem hai ta ra đây làm gì chứ."

"Coi như hóng gió đi." Lâm Uyên Dương cũng chẳng biết nói gì hơn, hai người lục tục kéo nhau chạy tới sân bay, kết quả bị người ta nói mấy câu rồi đuổi đi.

"Hóng gió?" Trời đang lạnh đến nỗi Thẩm Lan muốn chảy nước mắt, hắn chỉ vào lớp băng dày trên cửa xe: "Hôm nay bà xã có chạy theo người khác em cũng không đuổi theo đâu."

Lâm Uyên Dương thoáng sửng sốt rồi nhướn mày, cười như không cười nhìn hắn.

Thẩm Lan đã quen nghĩ gì nói nấy, nói xong mới nhận ra mình vừa nói gì nên ngượng ngùng sờ mũi: "Anh cũng đâu thể chạy theo người khác được, ngoài em ra anh còn có thể đi theo ai chứ?"

"Nhiều nữa là đằng khác." Lâm Uyên Dương liếc xéo hắn: "Trước khi quen em có vô số người muốn leo lên giường anh đấy nhé."

"Cuối cùng còn không phải đi theo em sao," trên mặt Thẩm Lan không giấu được vẻ đắc ý, bất kỳ ai có được bạn trai tuấn mỹ ưu tú như Lâm Uyên Dương đều hãnh diện cực kỳ.

Lâm Uyên Dương cũng không hiểu tại sao mình lại bị tên nhóc cảnh sát Thẩm Lan này ăn sạch, có lẽ từ lúc y biết Thẩm Lan nằm vùng mà không gϊếŧ hắn thì mọi chuyện đã được định sẵn.

Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.so/eCMmnj

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện