Vai Phản Diện Cùng Ta Xây Dựng Sự Nghiệp

Sóng gió Khúc An


trước sau

Editor: Lương Quỳnh

Beta: Mika

Tào Tung là một tu sĩ Trúc Cơ kỳ hết sức bình thường ở Khúc An.

Ở thành thị lớn Khúc An này, tu sĩ Trúc Cơ kỳ không có tài năng, không có bối cảnh cũng chỉ có thể bị điều đi trông coi cổng thành.

Hắn ngáp một cái, mặt trời sắp xuống núi. Hắn trông một lúc nữa là có thể về nhà nghỉ ngơi rồi.

Đồng liêu ở bên cạnh nói: " Mấy hôm nay có không ít các tiểu thành đến Khúc An. Xem ra các thực thương* trong thành kiếm được không ít tiền."

(*) thực thương: thương nhân buôn bán lương thực.

Nói là thực thương, nhưng thực ra sau lưng họ là Khúc An, hoặc là Tứ đại tông môn.

Tào Tung nói: " Cũng khó trách. Bây giờ tứ đại tông môn còn đang bận chuyện bí cảnh bị mở, đâu có thời gian đi đưa lương thực cho các tiểu thành bên cạnh chứ. Những tiểu thành hẻo lánh đó mỗi quý mới ra đổi lương thực được một lần, sao có thể không đến nơi này của chúng ta chứ?"

Có một vài thành thị lớn, đều là một lần đổi nửa năm lương thực, thậm chí một vài nơi một lần đổi cho cả năm. Còn những thành trấn mỗi quý đến đổi một lần, vậy tuyệt đối có thể xem như đó là một trong những nơi nghèo nhất của khu phía Đông.

Hai người đang nhàm chán nói chuyện với nhau, chợt nhìn thấy ở phía xa xuất hiện một điểm đen.

"Có pháp khí phi hành đến" , tinh thần Tào Tung phấn chấn.

Có người đến, bọn họ có tiền rồi!

Không sai, muốn vào Khúc An thì phải nộp phí vào thành. Hơn nữa nếu muốn ở lại qua đêm, cũng cần thiết phải tìm một quán trọ. Đèn đường mà tắt là không cho phép người đi lại trên phố.

Một lát sau, điểm đen kia dần rõ ràng, Tào Tung cũng nhìn rõ hình dáng của pháp khí phi hành kia.

Hắn cũng xem như là người hiểu biết sâu rộng, nhìn vẻ bề ngoài của pháp khí kia, có thể biết được người ngồi bên trong khẳng định không phải hạng tầm thường.

Hắn bỏ đi ý nghĩ thu tiền phí, vỗ vào hai bên má, lộ ra một nụ cười không nịnh bợ cũng không lãnh đạm.

Các đồng liêu khác cũng như vậy. Những người trông giữ cổng thành như bọn họ, có một điều kiêng kị nhất chính là không biết quan sát vì vậy khi nhìn thấy chiếc thuyền hai tầng kia, đều đứng thẳng sống lưng.

Trên thuyền, Trịnh Minh kích động nói: " Cuối cùng tới Khúc An rồi!"

Lúc nãy bọn họ ở xa đã nhìn thấy được, cả thành Khúc An lớn đến mức dọa người, ít nhất to gấp mấy lần Thành Thanh Châu. Toàn bộ đều là kiến trúc cao tầng san sát nhau, đường phố rộng rãi, người đến người đi nhộn nhịp tấp nập, quả thật là quá mức so với trí tưởng tượng của bọn họ.

Trong lòng Trang Thừa tàn đầy lo lắng, Khúc An phồn hoa như vậy, không biết đến đó rồi bọn họ nên làm gì?

Có khi nào người ta sẽ chê cười bọn họ không ?

Dường như Trịnh Minh biết hắn ta đang nghĩ cái gì, khoác tay lên bả vai hắn ta: " Yên tâm, chúng ta có thành chủ mà!"

Nhìn thành chủ rồi lại nhìn Khúc An, cảm thấy tòa thành này cũng chỉ như vậy mà thôi.

Dù sao thành chủ là tiên nhân, Khúc An lại chỉ là một tòa phi thành.

Lúc thuyền sắp hạ xuống, dưới sự giúp đỡ của Tần Việt, Tô Thu Diên đã thay một bộ y phục mới, thậm chí còn lấy linh thạch từ trong túi trữ vật ra kiểm tra một lần.

Gần đây tình hình sản xuất Thanh Quặng vẫn ổn định, tổng cộng có hơn một vạn linh thạch phổ thông được đào ra. Không được coi là nhiều, nhưng cũng không quá ít.

Lại tính thêm số gạch, bùn và da lông bọn họ mang theo, đoán chừng cũng có thể đổi được lương thực trong một thời gian dài.

Sau khi thuyền hạ xuống, nhóm người Tào Tung mới có thể thấy rõ hình dáng pháp khí phi hành này.

" Đây, đây không phải là người của Tứ đại tông môn chứ?" Tào Tung thì thầm. Thoạt nhìn không hẳn chỉ là tu sĩ bình thường của tứ đại tông môn, có khả năng là thiên kiêu.

Sau đó, bọn họ nhìn thấy hai người xuất hiện ở đầu con thuyền.

Một người bạch y, một người hắc y, đều là long chương phượng tư, phong thái trác tuyệt.

Đặc biệt là vị bên trái kia, đôi mắt nhẹ nhàng quét qua mà đã làm cho trái tim của Tào Tung đập loạn nhịp.

Đây, đây, đây là tiên nhân !

Tào Tung trông giữ cửa thành bao nhiêu năm nay, đây vẫn là lần đầu tiên bởi vì nhìn thấy một người mà hắn lúng túng đến độ mặt mũi đỏ cả lên thế này.

Những người khác cũng không khá hơn là bao, đợi người trên thuyền đều đi xuống, thậm chí thuyền đã bị thu hồi, bọn họ vẫn chưa định thần lại.

Tô Thu Diên đi ở đằng trước, đám người Tạ Ngang theo ở phía sau đang bất động thanh sắc mà đánh giá cửa thành Khúc An, chiều cao là hơn 20 mét, nên nhìn không thấy hai bên đầu, cửa chính không mở, nhưng cửa hông ở hai bên đều cao hơn 3 mét, rộng hơn 6 mét.

Hai đội tu sĩ đang tuần tra ở trên tường thành, những tu sĩ khác đứng gác ở bên cửa hông. Xem ra đều đã trải qua huấn luyện, thân thể cường tráng, tùy ý chọn ra một người cũng có thể làm thành viên tinh nhuệ của đội săn thú.

Thấy thế thì dù là Trịnh Minh cũng có chút căng thẳng.

Nhưng ngay sau đó, bọn họ nhìn thấy trên khuôn mặt nghiêm túc của các tu sĩ thủ thành đều đỏ bừng lên.

À, chắc là do nhìn thấy thành chủ của bọn họ rồi!

Tần Việt nhíu mày, ánh mắt của những người này làm hắn không vui.

Tô Thu Diên lại quen rồi, y bước tới cửa hông hỏi: " Phí vào thành là bao nhiêu?"

Tào Tung phản ứng lại, đỏ mặt đáp: " Mỗi người một viên linh thạch."

Tô Thu Diên ném cho hắn bảy viên linh thạch: " Một đội bảy người, có thể tìm người dẫn đường không? Chúng tôi lần đầu đến Khúc An."

Tào Tung lập tức nói: " Ta giúp mấy vị đại nhân dẫn đường!"

Nói xong hắn đảo mắt qua đám đồng liêu đang phẫn nộ trừng mắt với hắn, có điều Tào Tung cũng không hề sợ hãi. Sau khi nhận linh thạch hắn đã dẫn đường cho đoàn người.

Thực ra, rất hiếm khi bọn họ làm người dẫn đường, bọn họ thường tìm tu sĩ Luyện Khí Kỳ khác làm thay, nhưng mà... nhưng mà vị này lại không giống như vậy.

Nhìn đẹp trai như vậy, có khí chất như vậy, dùng pháp khí cao cấp như vậy, nhìn là biết ngay, đây thiên tử hào môn. Những tu sĩ như này đến Khúc An, vậy ngàn lần không được để xảy ra sơ suất.

Các tu sĩ giữ thành khác nhìn bóng dáng rời đi của bọn họ, đều âm thầm đáng tiếc vì bản thân đã chậm một bước.

Có điều đợi bọn họ đi xa rồi, một người trong đám mới cảm thấy kì lạ nói: " Sao mấy người đi đằng sau đều mặc quần áo bình thường, trên người lại không có cái pháp khí nào vậy?"

" Phải đấy", có người nói: " Thoạt nhìn giống như là tu sĩ của tiểu thành hẻo lánh, kì quái."

Một người khác nói: " Mấy người đừng nói linh tinh. Vị đại nhân dẫn theo bọn họ kia, nhìn là biết thiên kiêu, làm sao có thể là từ tiểu thành đến?".

Mặc dù nói như vậy, nhưng những người khác vẫn không tránh khỏi thì thầm: " Nhưng tùy tùng của vị đại nhân kia cũng quá giản dị rồi đấy?"

Không chỉ có mỗi bọn họ nghĩ như vậy. Lúc này, Tào Tung cũng đang hoài nghi giống họ.

Bởi vì Tô Thu Diên không hỏi hắn nhà trọ ở đâu, cũng không hỏi hắn đặc sản của Khúc An là gì mà hỏi thẳng nơi mua lương thực luôn.

Quá trình này, quả thực chính là bước đầu tiên mà các tiểu thành từ xa đến đổi lương thực hay làm.

Nhưng dù hắn nghĩ thế nào thì hắn cũng không thể tìm ra được mối liên hệ giữa Tô Thu Diên và vị thành chủ tiểu thành kia.

" Nếu muốn mua lương thực, thông thường đều đến năm tiệm gạo lớn. Mặc dù nói là tiệm gạo, nhưng cũng có bán các loại lương thực khác, giá cả ở đấy cũng không chênh lệch nhiều. Đều ở trên phố Chu Tước bên cạnh, nơi đó buổi tối không mở bán. Nếu các vị đại nhân cần mua, cần phải đợi sáng sớm ngày mai đi mới được."

Tô Thu Diên gật đầu: " Vậy muốn bán đồ thì phải đi chỗ nào?"

Tào Tung càng thêm hoài nghi. Bởi vì đây hoàn toàn là bước thứ hai mà tiểu thành đến đổi lương thực hay làm, không sai một chút nào.

Hắn nói: " Cũng ở trên phố Chu Tước. Có vài món đồ sẽ được tiệm chuyên môn về đồ đó thu mua. Nếu như không có, thì thống nhất đi tiệm cầm đồ của phủ Thành chủ mở là được. "

Tô Thu Diên gật đầu.

Tào Tung lại giới thiệu tiếp: " Thành Khúc An ngăn cấm các tu sĩ luận bàn với nhau. Pháp khí phi hành cũng không thể dùng, càng không thể phi hành ở trong thành. Tới giờ tắt đèn sẽ có tiếng chiêng nhắc nhở, sau đó không được đi lang thang trên đường. Nếu như bị bắt, là phải bị phạt tiền."

Tạ Ngang nghe xong thì tấm tắc kinh ngạc, tòa thành lớn này có nhiều quy tắc quá. Muốn vào thành không những phải nộp tiền, buổi tối còn không được dạo phố. Nói các khác, bọn họ cần phải tìm một nhà trọ ngủ lại mới được.

Tào Tung nói: " Nhà trọ lớn, nhỏ trong thành Khúc An rất nhiều. Có chỗ một ngày mười viên linh thạch, cũng có chỗ một ngày một trăm viên linh thạch. Các vị đại nhân có thể tùy ý lựa chọn."

Tô Thu Diên suy nghĩ rồi nói: " Vậy đi đến nơi mười viên linh thạch."

Bước chân Tào Tung chợt ngừng lại, sau đó coi như không có việc gì mà dẫn bọn họ đi nhà trọ kém nhất Khúc An.

Nói là kém nhất, thực ra so với phòng của các phàm nhân ở Thành Thanh Châu trước đây còn tốt hơn. Dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, đám người Tô Thu Diên đã thanh toán vào ở. Đến ông chủ nhà trọ còn kéo Tào Tung đi hỏi, những vị khách này có lai lịch thế nào.

Tại sao nhìn thì có vẻ rất nhiều tiền, nhưng lại chạy đến chỗ bọn họ, chuyện kỳ cục gì đây?

Tào Tung có trăm suy nghĩ cũng không có cách nào giải thích được. Hắn còn phải về phục mệnh, thuận tiện nói chuyện này với phủ Thành chủ mới được.

Mỗi ngày phủ Thành chủ đều ghi lại không ít những khách kỳ lạ đến thành, sau này cũng có thể tra ra tin tức.

"

Đừng bận tâm nhiều làm gì. Khi mua lương thực sẽ phải đăng ký, đến lúc đó sẽ biết chuyện gì thôi." Tu sĩ của phủ Thành chủ nói.

Tào Tung gật đầu, trên đường trở về lại nhìn thấy mấy kẻ lang thang.

Khúc An không cho phép có người đi dạo trên đường vào buổi tối, nhưng cũng có một vài ngoại lệ.

Những kẻ lang thang này là người chính gốc Khúc An, thậm chí còn là tu sĩ. Bởi vì nhiều nguyên nhân, lại không có nhà để về, nhà trọ cũng không dám nhận, chỉ có thể ngủ ngoài đường.

Tào Tung thở dài, khi đi qua bọn họ thì bước nhanh hơn một chút, đến ánh mắt cũng không dám nhìn trực tiếp vào bọn họ.

Trong đám người lang thang có một người ngẩng đầu lên, lộ ra khuôn mặt bẩn thỉu, thấy Tào Tung như thế thì cười lạnh một tiếng, sau đó dựa vào góc tường nhắm mắt lại.

Ngày thứ hai, đám người Tô Thu Diên thức dậy từ rất sớm.

Hôm qua bọn họ đã dùng khá nhiều linh thạch để thuê phòng, thực sự không dám trì hoãn ở Khúc An nữa, mau chóng mua lương thực mang về mới phải.

Tạ Ngang nói: " Thành chủ, ngài ở nhà trọ nghỉ ngơi, chúng tôi đi mua lương thực được rồi."

Làm thế nào cũng không thể để thành chủ đi cùng với bọn họ đến chỗ lái buôn được.

Tần Việt cũng nói: " Thành chủ, nếu người xuất hiện ở bên ngoài, sợ rằng sẽ gây ra sự chú ý, không tiện. Chi bằng ta đi cùng quản gia Tạ, ngài cũng yên tâm một chút."

Lời nói này làm Tạ Ngang trợn trắng mắt. Cho dù không có Tần Việt, ông cũng có thể làm người khác yên tâm!

Tô Thu Diên suy nghĩ một chút. Khuôn mặt này của y thực sự không tiện xuất hiện ở nơi đông người. Y cũng không muốn bị người ta nhìn như nhìn con khỉ, y dứt khoát nói: " Vậy ta đội mũ có rèm che."

Ở Khúc An, có rất nhiều tu sĩ cấp cao, Tô Thu Diên không yên tâm để bọn họ tự đi.

Sau đi đội mũ, quả nhiên không có ai nhìn y chằm chằm.

Mấy người thuận lợi đi tới phố Chu Tước, quả nhiên giống như lời Tào Tung nói. Trên phố có không ít cửa tiệm lớn nhỏ, vô cùng náo nhiệt.

Trịnh Minh kìm nén kích động, nói: " Thành chủ, bây giờ chúng ta đi so giá ở các cửa tiệm sao?".

Tô Thu Diên gật đầu.

Bọn họ đi năm cửa tiệm gạo, giá tiền chênh lệch không nhiều, ví như có cửa tiệm giá gạo đắt một chút, nhưng giá đậu nành lại rẻ một hơn một chút.

Nhưng nếu muốn mua đồ rẻ nhất ở mỗi cửa tiệm, vậy thì lại không được.

" Các ngươi chỉ có thể mua ở cùng một nơi, sau khi mua còn phải đăng ký để xem là người của thành nào mua." Ông chủ tiệm gạo nói.

Thông thường mà nói, thuộc về tông môn nào quản, tự nhiên là ở tiệm tông môn đó mua lương thực. Nếu như là tu sĩ bản địa của Khúc An, tự khắc sẽ đi tiệm gạo của Khúc An.

Chỉ có duy nhất một thành không phụ thuộc vào tông môn nào là thành Thanh Châu mà thôi.

" Vậy chúng ta vẫn đi tiệm gạo của Thiên Nguyên Tông đi?" Tạ Ngang đề nghị.

Về sau bọn học vẫn còn tới tiệm gạo của Thiên Nguyên Tông mua đồ, không thể không cho Thiên Nguyên Tông chút mặt mũi.

Tô Thu Diên nói: " Ừ, thuận tiện nghe ngóng một chút xem tại sao đến bây giờ sứ giả vẫn chưa đến."

Tiệm gạo này nghe ra chỉ là cửa tiệm nhỏ, nhưng lại chiếm cả hai tầng lầu. Không chỉ có các loại ngũ cốc, còn có rau cải và thịt linh thú, đầy đủ các loại tha hồ lựa chọn. Thậm chí giá tiền còn rẻ hơn một chút so với khi giao dịch trực tiếp cùng Thiên Nguyên Tông.

So sánh ra, dựa theo phần lương thực thấp nhất của mỗi người, trước đây Thanh Châu phải dùng đến ba nghìn linh thạch mới có thể thu xếp được dạ dày của tất cả mọi người trong mỗi tháng, nhưng ở đây, có thể tiết kiệm được gần hai nghìn linh thạch.

Dù sao, nhóm sứ giả đến các thành cũng phải cần tiền đi lại, vì vậy trực tiếp tới cửa thành giao dịch khẳng định phải đắt hơn một chút.

Truyện được edit bởi Diễm Sắc Cung.

Tạ Ngang xem như mở mang tầm mắt, nhưng đành chịu vì linh thạch không đủ, cũng không có ai để ý tới bọn họ, càng đừng nói đến nghe ngóng tin tức. Nên họ chỉ có thể lấy đồ ở trên tay bán đi.

" Da lông này của các ngươi là của sói tuyết à?" ông chủ phụ trách thu mua da lông hỏi.

Tạ Ngang gật đầu: " Giá tiền của các ngươi ở đây là như thế nào?"

Ông chủ sờ vào tấm da lông, quả thực rất mềm mại, lông của sói tuyết vốn dĩ có chút cứng, có thể làm thành như vậy, cũng không dễ dàng gì, hắn suy nghĩ chút rồi nói: " Thông thường ta trả 20 viên linh thạch một tấm da. Nhưng tấm da này của các ngươi, thêm một chút, 22 viên linh thạch, thế nào?

Nghe xong giá tiền này, Trang Thừa không kiềm được líu lưỡi.

Hắn ta cũng hiểu biết một chút, bọn họ bán linh thú cho Thiên Nguyên Tông, một con sói tuyết kỳ luyện khí cũng chỉ được hơn ba mươi viên linh thạch. Nhưng ở Khúc An, da đã được lột thành như vậy, một tấm có thể so với giá của một con thú.

Tạ Ngang hỏi thêm: " Bọn ta vẫn còn rất nhiều da của sói tuyết Trúc Cơ kỳ, các ngươi có mua không?

Ông chủ mắt sáng lên: " Đương nhiên mua, ta xem chất lượng thế nào."

Các loại da đã qua tay hắn không phải ít, nhưng có thể chế biến thành như này lại không nhiều. Màu sắc của sói tuyết rất đẹp, làm ra đồ vật nhìn cũng rất đẹp, không phải lo không bán đi được.

" Sói tuyết Trúc Cơ kỳ, da như này ta trả các ngươi 50 viên linh thạch một tấm, thế nào?

Trước đó Tạ Ngang có nghe ngóng qua giá tiền, gật đầu đồng ý: " Được"

Lần này bọn họ ra ngoài mang theo 125 tấm da, bao gồm 70 tấm của sói tuyết Luyện Khí kỳ, 55 tấm Trúc Cơ kỳ, ông chủ tính toán một chút, tổng cộng đổi được 4300 viên linh thạch.

Trịnh Minh không kiềm được bèn thì thầm: " Vẫn là đào quặng thu được nhiều tiền nhất."

Bây giờ bọn họ một tháng đào quặng có thể kiếm được ba, bốn nghìn linh thạch, săn thú chi bằng đào quặng.

Tạ Ngang gõ vào đầu hắn nói: " Đó là đương nhiên, thử hình dung xem, nhà nhiều linh thạch, đều là dùng quặng ở nhà. Đào quặng đương nhiên hiệu xuất cao hơn so với săn thú rồi."

Đó chính là trực tiếp đào linh thạch, giảm không hết tất cả các bước ở giữa.

" Vậy tại sao chúng ta nghèo như vậy?" Trịnh Minh không phục, nói.

Nguyên nhân này rất phức tạp, đơn giản mà nói là vì thanh quặng này đã khô cạn mấy chục năm rồi.

Vốn dĩ đào quặng là công việc có độ khó cao, lại thêm mọi người sợ sau khi đào quặng xong thì bị Thiên Nguyên Tông bỏ rơi. Vì vậy đều là dựa theo số lượng thấp nhất mà đào. Mỗi người một ngày ở bên ngoài đào hai, ba viên linh thạch, như vậy không nghèo được sao?

Nhưng bây giờ không giống trước kia, phát hiện ra khoáng quặng mới. Chỉ tính một trong số đó, cố gắng đào thế nào thì dùng mười mấy năm cũng đào không hết. Cuộc sống của mọi người có được lối thoát, mỗi ngày mỗi người có thể đào ra bảy, tám viên linh thạch, cho nên loáng cái đã trở nên giàu có.

" Được rồi, đi xem gạch với bùn có ai mua không."

Đáng tiếc là, thật sự không có cửa tiệm nào ở Khúc An mua thứ này.

Nhưng thật ra có người ở tiểu thành khác nghe nói bọn họ bán đồ, dùng tám nghìn linh thạch để mua lại tất cả gạch với bùn.

Trang Thừa càng thêm thất vọng. Xem ra, linh thạch bọn họ kiếm được từ săn thú là ít nhất.

Tạ Ngang nói: " Vậy thì chưa chắc đâu. Dùng các sản phẩm lấy từ yêu thú để luyện đan luyện khí thì giá cả sẽ lập tức được nâng lên thôi."

Lúc nãy bọn họ xem qua, một viên đan dược bình thường của tu sĩ Luyện Khí kỳ dùng, ít nhất cũng có giá 100 linh thạch trở nên. Nhưng thành phần quan trọng nhất của những đan dược này chỉ là một bộ phận của yêu hạch mà thôi. Vì vậy vẫn là có thể kiếm được nhờ săn yêu thú.

Mấy người vừa nói vừa đi tới tiệm gạo, mới đi được nửa đường, Tô Thu Diên chợt dừng lại.

" Làm sao vậy?" Tần Việt hỏi.

Hắn thuận theo cái nhìn của Tô Thu Diên, rất nhanh nhìn thấy mấy kẻ lưu lạc đang ngồi bên tường.

---------------

Truyện được cập nhật nhanh và đầy đủ trên https://diemsaccung09092002.wordpress.com

Tải app để đọc truyện không quảng cáo.Link tải https://bom.so/eCMmnj

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện